Buổi học online đầu tiên của con gái tôi diễn ra suôn sẻ. Một năm học mới nhiều hy vọng đã bắt đầu, từ hôm nay.
Con gái tôi dậy sớm, vệ sinh cá nhân xong thì cột tóc gọn gàng, ngồi vào bàn học. Hôm nay con bé sẽ ăn sáng trễ để tranh thủ vào zoom chào hỏi bạn mới. Bé học lớp đầu cấp nên không có nhiều bạn cũ để tương tác. Nhìn con háo hức đếm từng bạn lần lượt vào phòng học online, bình phẩm vẻ ngoài của nhau rôm rả mà tôi thấy vui lây.
Sự hồn nhiên của con trẻ cho những phụ huynh bề bộn lo toan như chúng tôi một vài khoảnh khắc lắng lòng, vui một chút, hy vọng một chút, muốn vững vàng thêm.
Đã quá lâu rồi trẻ con phải ở nhà, hết làm bạn cùng mây tính thì lại ôm truyện tranh, ăn rồi ngủ... Những va chạm vốn dĩ rất bình thường giờ trở thành xa xỉ. Cầm tay, khoát vai bạn bè giờ hẳn sẽ không được hoan nghênh.
Hai đưa con tôi trả lời cho câu hỏi: "Bao giờ chúng ta sẽ lại như ngày xưa?" bằng những cái lắc đầu buồn bã."Mẹ ơi, chắc lâu lắm. Con nghĩ không chừng là phải mấy năm lận!"
Quả thật tôi cũng có khi hoang mang hỏi mình câu hỏi đó. Nhưng cuộc sống vốn là một dòng chảy, sẽ chẳng dừng nghỉ. Việc của chúng ta là hãy thích nghi, hãy chấp nhận, và sống đàng hoàng nhất có thể.
Vẫn phải luôn tin vào điều tốt lành!
Chúc mọi người bình an!

Nhận xét
Đăng nhận xét