Chuyển đến nội dung chính

ĐỪNG DỪNG LẠI


#Jas_feelings

[Có bạn nhắn tin hỏi tôi cách sống vui hơn một chút. Bạn ấy stress với các liên kết thường nhật khi ở nhà quá lâu...]


Thật lòng mà nói, các bài viết của tôi luôn ẩn chứa tinh thần lạc quan, ngậm ngùi nhưng không bi lụy. Trong giai đoạn tâm thế toàn xã hội đang căng thẳng, dễ bị tổn thương, thì những vấn đề cá nhân có vẻ đang phải chịu ẩn mình. Yêu đương sẽ khiến ta đôi khi thấy mệt nhọc. Sinh tử, cơm áo gạo tiền mới chi phối ta lúc này.

Tuy vậy, nhìn vào khung cảnh chung, quan sát những người thân, bạn bè, hay các mối liên kết xã hội khác, tôi thấy vài tháng giãn cách vừa qua đã thay đổi rất nhiều các liên kết vẫn ngỡ là kiên cố.

Sự thăng bằng vốn là chìa khóa duy trì ổn định và bình an cho mọi kết nối bỗng dưng bị phá vỡ. Thay vì thời gian sống được phân phối nhiều cho công việc và xã hội, thì giờ dành phần lớn cho gia đình. Đầu tiên, sẽ có kha khá những điều thú vị được nhận ra, nhưng cùng với thời gian, thú vị cũng trở nên quen thuộc. Gặp nhau mỗi ngày vừa đủ liều lượng thì thấy thân ái. Gặp nhau thường xuyên, chịu đựng các tật xấu của nhau, không còn nhiều khoảng trống riêng tư, không còn tương tác xã hội trực tiếp...khiến mọi thứ dần trở thành áp lực vô hình. 

Đã có hai người bạn thông báo cho tôi về quyết định ly hôn của họ. Vài người quen gặp trục trặc trong các kết nối gia đình, với con cái, cha mẹ, anh chị em... Câu nói tôi hay nghe nhất từ mọi người khi than vãn lúc này là: "Ngộp thở và mệt mỏi quá! Thời gian thì nhiều mà không làm được gì ra hồn hết!" hoặc: "Ngồi không sốt ruột quá! Ngoài chết còn có đói nữa!", "Sao anh ta cứ ở trước mặt tôi mà làm những việc như vậy? Sao tôi lại có thể ở cạnh người đó hàng bao nhiêu năm?"...v.v...

Trở lại với câu hỏi qua Messenger , tôi chỉ biết trả lời theo cảm nhận cá nhân. Rằng tổn thương là một trải nghiệm tuyệt đối không tránh khỏi. Hễ là con người, dù lạnh lùng hay ấm nóng, đều phải nếm vị đắng này. Trưởng thành đến từ tổn thương. Trưởng thành đến từ mất mát. Hạnh phúc cũng là một loại trái ngọt tích tụ từ những tổn thương. Chỉ khi thành tâm nhìn nhận mới cảm thụ được loại ý nghĩa này. 

Chúng ta chưa bao giờ ở gần với ích kỷ, tráo trở, phản bội, vô đạo đức...như lúc này.

Nhưng chúng ta cũng chưa bao giờ gần với bao dung, cao thượng, hy sinh, danh dự, tự trọng, kỷ luật, đồng tâm...như lúc này!

Dưới bất cứ góc độ nào, cũng hãy động viên chính mình đừng dừng lại! Cũng đừng hoài nghi! Xét lại chẳng đem lại cho chúng ta ngày mai tươi sáng.

Đi thì sẽ tới. Miễn là bạn bình tĩnh , và khoan thai.


[Pic from internet]

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

YÊU AI ĐÓ, HÃY CHO HỌ THỜI GIAN CỦA BẠN !

Yêu một người, hãy cho và nhận công bằng... Tôi là một phụ nữ của những biến cố. Giông bão đã đi qua nhiều , hoặc rất hạnh phúc, hoặc rất đau, không có nhiều những ngày bình lặng. Một hôm ngồi lại, nắng ở ngoài sân làm cay mắt, chợt nghe cô gái bên cạnh hỏi rằng, " Chị ơi, sao em hết lần này đến lần khác phải chờ anh ấy? Công việc hấp dẫn hơn em sao?" Ừ, tôi cũng đã từng hỏi câu hỏi đó. Với đàn ông, công việc là thước đo giá trị. Công việc tạo ra vật chất, ra nhà , ra xe, ra túi hiệu và nhũng bữa tối vui ngất trời cho cô gái của họ cùng đám bạn ....Một ngày 24 tiếng, không có thêm phút nào để gửi vào thời khóa biểu của yêu đương, hay công việc. Tùng ấy phút giây , phải thu xếp sao cho không lỡ nhịp. Nhưng ưu tiên cái nào nhất thì cái thứ hai phải chịu ít thời gian hơn. Đó là công bằng. Nhưng không chắc là cân bằng. Muốn sống hạnh phúc, sẽ phải chọn cân bằng. Cho nên, sáng ấy tôi đã quay sang cô gái nhỏ và nói rắng," Em hãy gặp người đàn ông của em, nói với anh ấy suy ngh...

BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY!

 BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY! #Jas_feelings  Khi tôi nhận ra điều này, tôi đã rất xúc động.  Không dễ gì nhận ra mình đặc biệt. Hàng ngày, khi gặp chuyện không vui, hay lúc thất bại kéo tới, thậm chí tất cả những việc tồi tệ ấp xuống trong cùng một thời điểm, ta chới với tự trách bản thân, hoặc tự dày vò mình bằng rất nhiều ngôn từ khắc nghiệt. Tôi đã từng có thể bao dung với lỗi lầm không nhỏ của người khác, nhưng lại vô cùng hà khắc với bản thân vì một vết thương đã quá mười năm. Tôi đã từng hùa theo mọi người quay lại vùi dập chính mình. Mọi người phán xét tôi, nhưng tôi cũng phán xét tôi theo lời "mớm cung" của họ, đó mới là sự phản bội đáng sợ nhất dành cho con người Duy Nhất của tôi! Đó là một cú đánh trực diện độc ác nhất mà tôi giáng xuống đời mình với một sự ngu ngốc không thể bào chữa! May mắn là tôi dừng lại. Tôi thật sự đã dừng lại được! Khi bạn nhận ra mình là một thực thể đẹp đẽ và DUY NHẤT trên thế gian này, không có bản sao, thì bạn hãy nga...

❤❤❤MỖI LẦN BẠN PHÁT RA NĂNG LƯỢNG BIẾT ƠN, CHƯỚNG NGẠI ĐÃ LÙI XA MỘT CHÚT!

Có rất nhiều người trong chúng ta rất nhanh quên những điều tốt đẹp người khác làm cho chính mình. Có khi chính tôi, hay chính bạn cũng quên nhanh những ơn được nhận. Thậm chí, một đôi lần, chúng ta cho phép mình xem việc tốt người khác tặng chúng ta là một lẽ đương nhiên.  Các bạn học sinh, hàng ngày xin tiền bố mẹ ăn sáng hay ăn quà vặt, thậm chí không thấy cần phải cảm ơn! Ba mẹ sinh ra ta, họ có trách nhiệm phải nuôi dưỡng ta, cho chúng ta ăn no mặc ấm, cho chúng ta phương tiện để phát triển, đó là cách nghĩ của cả xã hội này! Nhìn thấy chị lao công hay người ghi điện nước hàng ngày ta vẫn bình thản nghĩ đó là trách nhiệm của họ. Chúng ta đóng thuế, và họ nhận lương thưởng từ nguồn đó..v.v.. Tôi khẳng định với bạn một điều, không đúng đâu! Ba mẹ có thể từ chối hy sinh, không nuôi dưỡng chúng ta!  Người lao công hay nhân viên ghi điện nước có thể không cần phải làm công việc nặng nhọc với mức lương không cao.  Luôn có vô vàn lựa chọn cho mọi người. Không nhất thiết phả...