Chuyển đến nội dung chính

BÔNG HOA TRONG VƯỜN

 


#Jas_feelings

(Khi nhìn thấy khoảng sân nhỏ đầy hoa của nhà hàng xóm)
- Sao em lại chọn đi đường đó? mệt người lắm!
Câu hỏi của một người quen lâu không gặp khi nghe tôi nói về chặng đường tôi sẽ chọn trong tương lai gần. Đây là lần thứ mấy ngàn tôi nghe dạng cảm thán này từ người nghe chuyện. Cùng một câu chuyện, cùng một sắc thái phản ứng, lẽ thường sẽ thấy mệt, và chán.
Nhưng tôi lại thấy vui. Vì rõ ràng nếu người nghe tôi nói thờ ơ, câu chuyện sẽ qua nhanh, không cảm thán, không cằn nhằn. Nhung ở đây, tôi đã có được một sự lắng nghe nghiêm túc, thì sao phải buồn?
Thật ra nếu nhìn nhận mọi chuyện đến trong cuộc đời một cách "bình thường", tức là để cho cảm xúc dẫn dắt đầu tiên, ta sẽ phải giải quyết rất nhiều những hệ lụy từ đó. Nhưng chỉ cần thay đổi sự chú ý theo một chiều hướng sáng sủa hơn, tất cảt sẽ trở nên hấp dẫn.
Con gái tôi rất yêu nấu nướng. Hôm nọ, mẻ thịt nướng không thành công trông nham nhở trên vỉ khiến mặt con bé nhăn như khỉ ăn ớt. Ngước nhìn tôi cầu cứu, hẳn con gái tôi khi đó chỉ muốn tìm kiếm một sự thông cảm từ mẹ mà thôi. Nhưng may mắn là tôi kịp nhớ tới nguyên tắc "bông hoa mỉm cười" của riêng mình để đưa ra gợi ý: "Chúng ta sẽ làm bacon (thịt xông khói" kiểu chúng ta nha!". Kết quả là một món mới, kết hợp với bacon thương hiệu Happy (tên ở nhà của con tôi) ra đời! Món ấy ngon không tưởng!




Nếu bạn biết rằng mọi bông hoa đều là kết tinh của sương mai và nắng mặt trời thì chắc chúng ta sẽ không kén chọn quá nhiều cho bình hoa trên bàn khách. Nếu bạn luôn nhìn thấy vẻ đẹp trong mỗi điều bất thuận thì cuộc đời bạn sống sẽ phong phú hơn nhiều, và thời gian để khóc than, tự trách hay hoài nghi, sợ hãi sẽ ít đi.
Bạn là một bông hoa đó! Cứ nở rộ, sẽ có cuộc đời lưu dấu.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

YÊU AI ĐÓ, HÃY CHO HỌ THỜI GIAN CỦA BẠN !

Yêu một người, hãy cho và nhận công bằng... Tôi là một phụ nữ của những biến cố. Giông bão đã đi qua nhiều , hoặc rất hạnh phúc, hoặc rất đau, không có nhiều những ngày bình lặng. Một hôm ngồi lại, nắng ở ngoài sân làm cay mắt, chợt nghe cô gái bên cạnh hỏi rằng, " Chị ơi, sao em hết lần này đến lần khác phải chờ anh ấy? Công việc hấp dẫn hơn em sao?" Ừ, tôi cũng đã từng hỏi câu hỏi đó. Với đàn ông, công việc là thước đo giá trị. Công việc tạo ra vật chất, ra nhà , ra xe, ra túi hiệu và nhũng bữa tối vui ngất trời cho cô gái của họ cùng đám bạn ....Một ngày 24 tiếng, không có thêm phút nào để gửi vào thời khóa biểu của yêu đương, hay công việc. Tùng ấy phút giây , phải thu xếp sao cho không lỡ nhịp. Nhưng ưu tiên cái nào nhất thì cái thứ hai phải chịu ít thời gian hơn. Đó là công bằng. Nhưng không chắc là cân bằng. Muốn sống hạnh phúc, sẽ phải chọn cân bằng. Cho nên, sáng ấy tôi đã quay sang cô gái nhỏ và nói rắng," Em hãy gặp người đàn ông của em, nói với anh ấy suy ngh...

BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY!

 BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY! #Jas_feelings  Khi tôi nhận ra điều này, tôi đã rất xúc động.  Không dễ gì nhận ra mình đặc biệt. Hàng ngày, khi gặp chuyện không vui, hay lúc thất bại kéo tới, thậm chí tất cả những việc tồi tệ ấp xuống trong cùng một thời điểm, ta chới với tự trách bản thân, hoặc tự dày vò mình bằng rất nhiều ngôn từ khắc nghiệt. Tôi đã từng có thể bao dung với lỗi lầm không nhỏ của người khác, nhưng lại vô cùng hà khắc với bản thân vì một vết thương đã quá mười năm. Tôi đã từng hùa theo mọi người quay lại vùi dập chính mình. Mọi người phán xét tôi, nhưng tôi cũng phán xét tôi theo lời "mớm cung" của họ, đó mới là sự phản bội đáng sợ nhất dành cho con người Duy Nhất của tôi! Đó là một cú đánh trực diện độc ác nhất mà tôi giáng xuống đời mình với một sự ngu ngốc không thể bào chữa! May mắn là tôi dừng lại. Tôi thật sự đã dừng lại được! Khi bạn nhận ra mình là một thực thể đẹp đẽ và DUY NHẤT trên thế gian này, không có bản sao, thì bạn hãy nga...

ĐỪNG ĐỂ HẠT ẤY THÀNH CÂY

#Jas_feelings Tôi có một người thân. Cô không bao giờ nói chuyện với mẹ mình quá hai câu.  Tôi gặng hỏi thì nhận được câu trả lời : "Mình thật sự không có nhu cầu trò chuyện với mẹ. Đã không có liên kết này từ nhỏ. Giờ thì càng không muốn" Cô ấy không bất hiếu. Cô ấy làm những việc chăm sóc bình thường như mọi người khác vẫn làm cho mẹ. Nhưng cô ấy không thoái mái khi nói chuyện với mẹ mình. Tôi nghĩ về chuyện này, và bắt đầu thấm dần ý nghĩa của nhân quả. Ngày tôi bé, những câu chuyện của tuổi dậy thì cần được chia sẻ hay hướng dẫn, tôi về nói với mẹ, thì bà thường không dành thời gian cho tôi. May mà tôi viết nhật ký để giải tỏa. May mà ba tôi lắng nghe tôi. May mà các bạn của tôi là người tốt. Tôi đã không sa ngã. Đã chông chênh, nhưng được an ủi và che chở đúng khi đúng lúc! May mắn biết bao! Cách dạy con của người Việt những năm 80-90 thế kỷ trước vẫn còn cực đoan. Phụ huynh đa phần không coi trọng cá tính của con cái. Họ giống như đang trút những bất lực của chính mình,...