Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

TÂM TƯ [P.2]

 TÂM TƯ ( P.2) ["Understanding is the Love's other name"_ Thích Nhất Hạnh"] Lần trở lại Vạn Hạnh thứ hai của tôi là ngày hôm sau. Khi những nỗi đau không còn gào thét hỗn loạn, mà chỉ còn những mệt nhọc và sự tự ám thị về thất bại đeo mang. Cõi lòng tôi là một vùng tối.  Tôi ngồi lại chỗ cũ, ngước nhìn tôn tượng Bồ Tát với một quán tính cần che chở. Rất lâu trong im lặng, tôi cảm thấy mình đã kiên nhẫn với mình hơn bao giờ hết. Tôi nghĩ về lý do tôi đến chùa. Tôi nghĩ về nguyên nhân của những đau xót đang tàn phá tôi. Rồi tôi bỗng thấy khi quan sát nội tâm , tôi không bị những cảm giác tiêu cực xâm chiếm. Giống hai người nhìn nhau vậy. Tôi, và cái tôi cay đắng của tôi. Cảm giác hoảng sợ khi đối diện nhau khiến tôi mơ hồ nhận ra những bí mật bị che lấp. Đột nhiên, như một cú vỗ vai đầy sức nặng của thời gian, tôi hiểu về bản chất của cái tôi và cái không phải là cái tôi. Tôi lặng người dưới phát hiện lạ thường đó của mình. Và tôi bắt đầu một khấn nguyện với Bồ Tát . -...

TÂM TƯ [P.1]

["Understanding is the Love's other name"_ Thích Nhất Hạnh] Tôi biết đến Sư Ông khi tình cờ đọc Đường Xưa Mây Trắng. Khi tôi rơi xuống vực. Hiểu biết là tên gọi khác của yêu thương. Tôi biết một câu tương tự Tagore từng viết. Nhưng thời điểm để thấm những tâm tư thì chỉ đến sau này. Không ai đau vết đau của mình mà còn có thời gian nhìn xem ai đau quanh mình nữa. Thấy mình đau thôi đã quá đủ nặng lòng rồi. Cảm nhận cuộc đời trôi rất lạnh làm biết bao ấm áp bị hủy hoại dần dần.  Tôi đã từng nức nở dưới chân tôn tượng Bồ Tát Quán Thế Âm trong một buổi chạng vạng ẩm ướt , trong thinh lặng chùa Vạn Hạnh. Nỗi cô đơn và cảm giác thua cuộc khiến tôi trống hoác như khoảnh sân hiu quạnh. Không có ai bên cạnh, ngoài một nụ cười rất dịu dàng của Bồ Tát, ngăn tôi làm hại mình thêm nữa.  - Quán Thế Âm, tại sao con phải sống tiếp những ngày mệt mỏi này? Con muốn dừng lại / và im lìm.  Bồ Tát không trả lời tôi, chỉ có một tách trà nóng thơm mùi gừng già làm tôi bình an lại.  - Cô c...

TÔI ĐI QUA CÁNH ĐỒNG XANH

Ngày hôm qua có một cuộc gọi rất lạ lùng. Mở đầu, "Chào em, nhớ anh không?" Tôi choáng váng với cái giọng nhớt nhợt suồng sã đó. "Anh là thằng quái nào?" Im lặng. Cúp máy. Buổi tối, lại số máy khi sáng. Chuẩn bị tâm thế bùng nổ, tôi lạnh ngắt khi nghe giọng quen thuộc của anh : "Sáng nay em làm anh hài lòng lắm. Rất đoan chính!" Trái tim thắt lại một nhịp. À ra là anh đóng vai phản diện. Sao hay vậy nhỉ, tôi không nhận ra , dù chỉ một chút âm sắc thân quen?! Anh là người yêu cũ. Nhưng người yêu cũ rất có tâm! Khi nào tôi chạnh lòng, như có thần giao cách cảm, anh luôn liên lạc. - Sao dạo này không thấy lên Zalo? - Bận - Em có người yêu mới thì quạu hơn lúc còn một mình! Anh thấy vậy đó. - Kệ em Quay trở lại với cậu chuyện sáng, anh bảo  thử phản ứng xem mấy người hay tỏ ra nghiêm túc có nghiêm túc thiệt không. Lầm! Cái giọng nhớt nhợt đó sao dụ được ai. Ừ ha, cũng hơi ngốc. Nhưng sau khi cúp máy, anh nhắn cho tôi một mẩu tin,& Anh biết mình đã mất nhiề...