["Understanding is the Love's other name"_ Thích Nhất Hạnh]
Tôi biết đến Sư Ông khi tình cờ đọc Đường Xưa Mây Trắng. Khi tôi rơi xuống vực.
Hiểu biết là tên gọi khác của yêu thương. Tôi biết một câu tương tự Tagore từng viết. Nhưng thời điểm để thấm những tâm tư thì chỉ đến sau này. Không ai đau vết đau của mình mà còn có thời gian nhìn xem ai đau quanh mình nữa. Thấy mình đau thôi đã quá đủ nặng lòng rồi. Cảm nhận cuộc đời trôi rất lạnh làm biết bao ấm áp bị hủy hoại dần dần.
Tôi đã từng nức nở dưới chân tôn tượng Bồ Tát Quán Thế Âm trong một buổi chạng vạng ẩm ướt , trong thinh lặng chùa Vạn Hạnh. Nỗi cô đơn và cảm giác thua cuộc khiến tôi trống hoác như khoảnh sân hiu quạnh. Không có ai bên cạnh, ngoài một nụ cười rất dịu dàng của Bồ Tát, ngăn tôi làm hại mình thêm nữa.
- Quán Thế Âm, tại sao con phải sống tiếp những ngày mệt mỏi này? Con muốn dừng lại / và im lìm.
Bồ Tát không trả lời tôi, chỉ có một tách trà nóng thơm mùi gừng già làm tôi bình an lại.
- Cô chắc không phải người xứ này? Đừng khóc. Chuyện gì cũng có cách gỡ. Hoảng loạn làm mất sáng suốt. Nói được ra thì cứ nói. Bồ Tát nghe thấy hết. Người sẽ chỉ đường.
Tôi uống hơi nóng. Tôi uống sự quan tâm ấm áp trong một khoảnh khắc buốt giá.
Tôi đã đem tâm tư bao năm để lại không gian của Bồ Tát. Tôi muốn hạ xuống những đồ đạc lỉnh kỉnh tâm tư cưu mang mãi không rời.
- Bồ Tát, con đau lòng lắm.
Được một câu ngắn ngủi thì nước mắt rơi. Tôi gửi những đau đớn qua những giọt nóng hổi cứ tuôn tràn , ướt hết ống tay áo, ướt hết gương mặt mệt mỏi và xanh xao. Thôi thì đã quá lâu không khóc.
Vị tăng trẻ nhìn tôi rất hiền hòa. " Vậy thôi. Cô về sẽ nhẹ nhàng. Khi nào muốn đến xin cứ đến."

Đọc trong một ngày mưa gió...
Trả lờiXóa