Chuyển đến nội dung chính

TÂM TƯ [P.1]



["Understanding is the Love's other name"_ Thích Nhất Hạnh]


Tôi biết đến Sư Ông khi tình cờ đọc Đường Xưa Mây Trắng. Khi tôi rơi xuống vực.


Hiểu biết là tên gọi khác của yêu thương. Tôi biết một câu tương tự Tagore từng viết. Nhưng thời điểm để thấm những tâm tư thì chỉ đến sau này. Không ai đau vết đau của mình mà còn có thời gian nhìn xem ai đau quanh mình nữa. Thấy mình đau thôi đã quá đủ nặng lòng rồi. Cảm nhận cuộc đời trôi rất lạnh làm biết bao ấm áp bị hủy hoại dần dần. 


Tôi đã từng nức nở dưới chân tôn tượng Bồ Tát Quán Thế Âm trong một buổi chạng vạng ẩm ướt , trong thinh lặng chùa Vạn Hạnh. Nỗi cô đơn và cảm giác thua cuộc khiến tôi trống hoác như khoảnh sân hiu quạnh. Không có ai bên cạnh, ngoài một nụ cười rất dịu dàng của Bồ Tát, ngăn tôi làm hại mình thêm nữa. 


- Quán Thế Âm, tại sao con phải sống tiếp những ngày mệt mỏi này? Con muốn dừng lại / và im lìm. 


Bồ Tát không trả lời tôi, chỉ có một tách trà nóng thơm mùi gừng già làm tôi bình an lại. 


- Cô chắc không phải người xứ này? Đừng khóc. Chuyện gì cũng có cách gỡ. Hoảng loạn làm mất sáng suốt. Nói được ra thì cứ nói. Bồ Tát nghe thấy hết. Người sẽ chỉ đường. 


Tôi uống hơi nóng. Tôi uống sự quan tâm ấm áp trong một khoảnh khắc buốt giá. 


Tôi đã đem tâm tư bao năm để lại không gian của Bồ Tát. Tôi muốn hạ xuống những đồ đạc lỉnh kỉnh tâm tư cưu mang mãi không rời. 


- Bồ Tát, con đau lòng lắm. 


Được một câu ngắn ngủi thì nước mắt rơi. Tôi gửi những đau đớn qua những giọt nóng hổi cứ tuôn tràn , ướt hết ống tay áo, ướt hết gương mặt mệt mỏi và xanh xao. Thôi thì đã quá lâu không khóc. 


Vị tăng trẻ nhìn tôi rất hiền hòa. " Vậy thôi. Cô về sẽ nhẹ nhàng. Khi nào muốn đến xin cứ đến."

Nhận xét

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

YÊU AI ĐÓ, HÃY CHO HỌ THỜI GIAN CỦA BẠN !

Yêu một người, hãy cho và nhận công bằng... Tôi là một phụ nữ của những biến cố. Giông bão đã đi qua nhiều , hoặc rất hạnh phúc, hoặc rất đau, không có nhiều những ngày bình lặng. Một hôm ngồi lại, nắng ở ngoài sân làm cay mắt, chợt nghe cô gái bên cạnh hỏi rằng, " Chị ơi, sao em hết lần này đến lần khác phải chờ anh ấy? Công việc hấp dẫn hơn em sao?" Ừ, tôi cũng đã từng hỏi câu hỏi đó. Với đàn ông, công việc là thước đo giá trị. Công việc tạo ra vật chất, ra nhà , ra xe, ra túi hiệu và nhũng bữa tối vui ngất trời cho cô gái của họ cùng đám bạn ....Một ngày 24 tiếng, không có thêm phút nào để gửi vào thời khóa biểu của yêu đương, hay công việc. Tùng ấy phút giây , phải thu xếp sao cho không lỡ nhịp. Nhưng ưu tiên cái nào nhất thì cái thứ hai phải chịu ít thời gian hơn. Đó là công bằng. Nhưng không chắc là cân bằng. Muốn sống hạnh phúc, sẽ phải chọn cân bằng. Cho nên, sáng ấy tôi đã quay sang cô gái nhỏ và nói rắng," Em hãy gặp người đàn ông của em, nói với anh ấy suy ngh...

BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY!

 BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY! #Jas_feelings  Khi tôi nhận ra điều này, tôi đã rất xúc động.  Không dễ gì nhận ra mình đặc biệt. Hàng ngày, khi gặp chuyện không vui, hay lúc thất bại kéo tới, thậm chí tất cả những việc tồi tệ ấp xuống trong cùng một thời điểm, ta chới với tự trách bản thân, hoặc tự dày vò mình bằng rất nhiều ngôn từ khắc nghiệt. Tôi đã từng có thể bao dung với lỗi lầm không nhỏ của người khác, nhưng lại vô cùng hà khắc với bản thân vì một vết thương đã quá mười năm. Tôi đã từng hùa theo mọi người quay lại vùi dập chính mình. Mọi người phán xét tôi, nhưng tôi cũng phán xét tôi theo lời "mớm cung" của họ, đó mới là sự phản bội đáng sợ nhất dành cho con người Duy Nhất của tôi! Đó là một cú đánh trực diện độc ác nhất mà tôi giáng xuống đời mình với một sự ngu ngốc không thể bào chữa! May mắn là tôi dừng lại. Tôi thật sự đã dừng lại được! Khi bạn nhận ra mình là một thực thể đẹp đẽ và DUY NHẤT trên thế gian này, không có bản sao, thì bạn hãy nga...

ĐỪNG ĐỂ HẠT ẤY THÀNH CÂY

#Jas_feelings Tôi có một người thân. Cô không bao giờ nói chuyện với mẹ mình quá hai câu.  Tôi gặng hỏi thì nhận được câu trả lời : "Mình thật sự không có nhu cầu trò chuyện với mẹ. Đã không có liên kết này từ nhỏ. Giờ thì càng không muốn" Cô ấy không bất hiếu. Cô ấy làm những việc chăm sóc bình thường như mọi người khác vẫn làm cho mẹ. Nhưng cô ấy không thoái mái khi nói chuyện với mẹ mình. Tôi nghĩ về chuyện này, và bắt đầu thấm dần ý nghĩa của nhân quả. Ngày tôi bé, những câu chuyện của tuổi dậy thì cần được chia sẻ hay hướng dẫn, tôi về nói với mẹ, thì bà thường không dành thời gian cho tôi. May mà tôi viết nhật ký để giải tỏa. May mà ba tôi lắng nghe tôi. May mà các bạn của tôi là người tốt. Tôi đã không sa ngã. Đã chông chênh, nhưng được an ủi và che chở đúng khi đúng lúc! May mắn biết bao! Cách dạy con của người Việt những năm 80-90 thế kỷ trước vẫn còn cực đoan. Phụ huynh đa phần không coi trọng cá tính của con cái. Họ giống như đang trút những bất lực của chính mình,...