Ngày hôm qua có một cuộc gọi rất lạ lùng. Mở đầu, "Chào em, nhớ anh không?"
Tôi choáng váng với cái giọng nhớt nhợt suồng sã đó. "Anh là thằng quái nào?"
Im lặng. Cúp máy.
Buổi tối, lại số máy khi sáng. Chuẩn bị tâm thế bùng nổ, tôi lạnh ngắt khi nghe giọng quen thuộc của anh : "Sáng nay em làm anh hài lòng lắm. Rất đoan chính!"
Trái tim thắt lại một nhịp. À ra là anh đóng vai phản diện. Sao hay vậy nhỉ, tôi không nhận ra , dù chỉ một chút âm sắc thân quen?!
Anh là người yêu cũ. Nhưng người yêu cũ rất có tâm! Khi nào tôi chạnh lòng, như có thần giao cách cảm, anh luôn liên lạc.
- Sao dạo này không thấy lên Zalo?
- Bận
- Em có người yêu mới thì quạu hơn lúc còn một mình! Anh thấy vậy đó.
- Kệ em
Quay trở lại với cậu chuyện sáng, anh bảo thử phản ứng xem mấy người hay tỏ ra nghiêm túc có nghiêm túc thiệt không. Lầm! Cái giọng nhớt nhợt đó sao dụ được ai. Ừ ha, cũng hơi ngốc.
Nhưng sau khi cúp máy, anh nhắn cho tôi một mẩu tin,& Anh biết mình đã mất nhiều thứ đáng giá, trong đó có em.&
Tôi thấy lòng gờn gợn , cảm giác không an tâm. Ngày xưa, anh rất vô tâm. Tôi bệnh đến ngày thứ hai anh mới biết. Khi tôi bị sốt, mồ hôi rịn hết áo, anh nhìn lướt qua, bảo& em làm gì như bị hắt nước vào người vậy?& , tôi đau quá nằm im trên sofa, anh mải mê vẽ trên máy, mắt không rời màn hình, miệng nói ,& nằm hoài vậy em?&....
Tôi lúc đầu còn lôi kéo sự chú ý của anh, sau mệt nhoài, nên khi vật vã một mình sẽ nghĩ về lúc hôn anh để nương tựa chút cảm xúc ấm nóng từng có. Cứ vậy, nụ hôn của chúng tôi sống động không ngờ dù thời diễm xảy ra có khi cả tháng trời trước đó!
Anh nghiện công việc. Khi không có việc, anh ngồi nhìn tôi. Đôi khi hôn. Đôi khi nhìn tôi rồi kể chuyện ngày anh còn bé! Tôi đã luôn hoài nghi sự hấp dẫn của bản thân mình.
Cho đến một ngày Thu. Chạy ào về nhà khi bị hoa mắt vì gió, tôi thấy anh ngước lên nhìn mình với một đôi mắt rất xa xăm. Tôi đứng nhìn anh. Không thấy thân quen. Không thấy yêu dấu. Mệt nhọc.
- Em muốn chia tay!
- Tào lao. Sao muốn kỳ vậy?
Không giải thích. Tôi đi ra khỏi nhà. Băng qua 10 mét ngang mặt đường. Bước trên thảm cỏ xanh của khu đất vừa giải tỏa được sáu tháng trước. Cứ bước đi thẳng thớm thế, cho đến khi chạm lại vào mặt đường nhựa bỏng rát. Quốc lộ trước mắt. Tôi thấy tôi là con sâu hóa bướm.
Em. Từ khi em băng qua đường, và băng qua cánh đồng cỏ đó, anh thấy mình rất vắng.
Anh. Từ khi em băng qua đường, và băng qua cánh đồng cỏ đó, em thấy mình rất đầy.
Em không còn chịu đựng những đau khổ . Em biết em muốn an vui.
Em thấy cái đám cỏ xanh hôm đó như một ranh giới của được và mất cho em vậy. Nên em muốn gọi là đồng xanh, theo kiểu biết ơn số phận.
Không có cuộc gọi sáng nay, em không biết mình còn ở lâu trong anh đến thế!
Em. Nhờ có cuộc gọi sáng nay, anh biết anh mất rất nhiều.
Thôi thì, cánh đồng xanh đã ở sau lưng. Tôi đã đi qua nó. Vào một ngày Thu. Có gió. Và những nỗi niềm.

hello, bài viết rất hay! bạn cho phép mình copy câu kết cuối cùng nhé!
Trả lờiXóaHoan nghênh bạn! Cảm ơn❤
Xóa