Bệnh dịch thật sự đã làm đứt gãy không chỉ các kênh phân phối hàng hóa, nó còn làm tổn thương đến tâm lý của trẻ em nữa. Người lớn ít tổn thương hơn, nhưng cũng không thể đứng ngoài sự đứt gãy và mất mát này.
Như mọi đứa trẻ, con trai tôi, 7 tuổi, rất lười học, nhưng vô cùng háo hức đến trường để gặp lại bạn bè.
"Con nhớ các bạn lắm!"
Pepsi, tên ở nhà của bạn nhỏ đó, là một đứa nhóc rất hiếu động. Những ngày giãn cách, thằng bé bức bối khi không có bạn tương tác. Không giải phóng được năng lượng , nó trở nên cáu kỉnh, và tham gia vào mọi câu chuyện của tôi một cách tiêu cực. Mẹ đang nói chuyện với người khác, nó xông vào phá đám. Mẹ đang cần yên tĩnh làm việc, nó hát toáng lên. Bị la, im được đúng vài ba phút thì đâu lại vào đó...
Một đứa trẻ, dù ngoan cách mấy, vẫn cần không gian rộng lớn để chơi đùa. Một đứa trẻ, dù biết nghe lời ba mẹ thế nào, cũng vẫn luôn cần đến bạn bè đồng trang lứa để cùng trải nghiệm những trò chơi, thậm chí chỉ là ngồi chơi game bênh cạnh nhau đi nữa. Sự tương tác giữa những đứa trẻ đến từ nhiều hoàn cảnh sống và môi trường giáo dục gia đình khác nhau một cách thường xuyên cho chúng cơ hội để hoàn thiện nhân cách non trẻ, cho chúng khám phá được các mối liên kết cơ bản của xã hội con người, học hỏi về sự đòan kết, kỷ luật, lòng tự tôn và các giá trị chung.
Bệnh dịch thật sự đã làm đứt gãy không chỉ các kênh phân phối hàng hóa, nó còn làm tổn thương đến tâm lý của trẻ em nữa. Người lớn ít tổn thương hơn, nhưng cũng không thể đứng ngoài sự đứt gãy và mất mát này.
Nên, thật tâm mong mỏi đại dịch sẽ bị đẩy lùi! Chúng ta không thể để những tổn thương thành sẹo!
Xin mọi người có ý thức giữ sức khỏe để cộng đồng sớm bình an. Chúng ta phải được gặp nhau, dù sau lớp khẩu trang! Mong lắm thay!🍀🌼☀
Chủ đề chính: #jas_feelings

Nhận xét
Đăng nhận xét