
#Jas_feelings, #góc trái tim, #sài gòn sẽ bình an
Sài Gòn những ngày này rất nhiều những nỗi niềm, và đôi khi, chỉ một cuộc gọi thôi, cũng khiến ta không còn được bình an nữa...
Hôm qua, ngày Lễ Độc Lập 2/9, tôi nhận được cuộc gọi của một người em con dì, hỏi thăm tình hình gia đình tôi, và kể những câu chuyện của những người thân khác mà em ấy nắm được thông tin. Buồn vui lẫn lôn.
Cảm giác mệt nhoài ngày nào cũng bám lấy tôi theo cách nào đó, dù tôi luôn mở đầu ngày mới bằng một lời tự động viên: "Hãy biết rằng không có cơn mưa nào không tạnh!". Có lẽ giãn cách quá lâu làm mòn mỏi nhiều hy vọng và nhiệt tâm của số đông. Có lẽ sự dè chừng trong giao tiếp làm cô quạnh thêm những tâm tư. Đôi khi tôi thấy mình hoang mang, và mất phương hướng. Dù năng lượng tiêu cực luôn bị đẩy lùi bởi bản tâm lạc quan bẩm sinh của tôi, nhưng tôi biết, mọi người quanh tôi cũng thế!
Nghe giọng đứt quãng của cô em khi kể về việc một ông anh bà con mất đi người cha vợ và người mẹ vợ hiện còn thoi thóp trong khu hồi sức của một bệnh viện lớn, tự dưng thấy buồn quá! Chưa bao giờ tôi nghĩ dịch bệnh này lại khủng khiếp đến thế! Nó hầu như quật ngã mọi thành phần xã hội, mọi lứa tuổi, mọi nghề nghiệp...; nó cho tôi biết sinh mệnh chưa bao giờ là bền vững, chưa bao giờ là thứ con người quản trị được!
Thôi thì, vẫn phải cố mà giữ lấy sự cân bằng, vì vũ trụ này nhất định có lý do để cho ta thấy những mất mát hôm nay. Tôi không bao giờ thôi tin rằng chuyện gì xảy đến với ta ắt có nguyên nhân sâu xa trong đó. Không có chuyện vô duyên vô cớ mà thành. Chỉ mong sao ngày mai, ngày mốt, và những ngày sau nữa, chân cứng đá mềm, chúng ta sẽ cùng nhau qua được những đau đớn này. Chúng ta sẽ cùng nhau học bài học về sự thiêng liêng trong từng hơi thở.
Hãy cùng nhau nhớ, CÒN THỞ LÀ CÒN HY VỌNG!
(Viết cho thành phố của tôi)
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhãn
góc trái tim- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét