Có rất nhiều người trong chúng ta rất nhanh quên những điều tốt đẹp người khác làm cho chính mình. Có khi chính tôi, hay chính bạn cũng quên nhanh những ơn được nhận. Thậm chí, một đôi lần, chúng ta cho phép mình xem việc tốt người khác tặng chúng ta là một lẽ đương nhiên.
Các bạn học sinh, hàng ngày xin tiền bố mẹ ăn sáng hay ăn quà vặt, thậm chí không thấy cần phải cảm ơn! Ba mẹ sinh ra ta, họ có trách nhiệm phải nuôi dưỡng ta, cho chúng ta ăn no mặc ấm, cho chúng ta phương tiện để phát triển, đó là cách nghĩ của cả xã hội này! Nhìn thấy chị lao công hay người ghi điện nước hàng ngày ta vẫn bình thản nghĩ đó là trách nhiệm của họ. Chúng ta đóng thuế, và họ nhận lương thưởng từ nguồn đó..v.v..
Tôi khẳng định với bạn một điều, không đúng đâu!
Ba mẹ có thể từ chối hy sinh, không nuôi dưỡng chúng ta!
Người lao công hay nhân viên ghi điện nước có thể không cần phải làm công việc nặng nhọc với mức lương không cao.
Luôn có vô vàn lựa chọn cho mọi người. Không nhất thiết phải dành cho ai đó ngoài mình sự quan tâm, sự chăm sóc, sự phục vụ, sự nâng đỡ…!
Chúng ta, thay vì nhận nhiều tiện nghi, và sự thoải mái với một tâm thế thản nhiên, hãy cố gắng quan sát đời sống và rèn luyện thái độ biết ơn.
Tại sao phải rèn luyện? Lòng biết ơn là thái độ tự nhiên cơ mà!
Lại là một nhận định không hoàn toàn đúng!
Vì chúng ta hờ hững, vì chúng ta chưa thật sự rung cảm với những giá trị chân thật của đời sống, nên ta chưa có Lòng Biết Ơn Ở Bên Trong!
Chưa có, nên cần thiết phải rèn luyện!
Sẽ ra sao nếu một hôm nào đó, từ đứa nhỏ hờ hững, vô ơn, chúng ta trở thành phụ huynh và bị chính con cái mình hờ hững. Mặc kệ những quan tâm từ chúng ta, bọn trẻ sẽ chỉ có yêu sách và đòi hỏi.
Hiện thực đời sống vẫn đang bày biện trước mỗi người vô số cảnh huống dễ tổn thương kiểu đó!
Tôi không biết bạn thế nào, nhưng cá nhân tôi không muốn con cái tôi như thế!
Là một phụ nữ, tôi muốn các con mình sống mỗi ngày trong thái độ biết ơn.
Cách đây không lâu, khi tôi có cơ hội nói chuyện với một diễn giả về Luật Hấp Dẫn, anh khuyến khích tôi thực hành lòng biết ơn trong ba mươi ngày, và cho anh nhận xét về sự thay đổi của những mối quan hệ với mọi người cũng như hoàn cảnh quanh tôi sau khoảng thời gian đó.
Bạn biết không, quả nhiên vô cùng kỳ diệu!
Khi tôi liệt kê những điều tốt lành mà tôi được nhận mỗi ngày, tôi thấy mình là người hết sức may mắn.
"Cảm ơn vì hôm nay tôi được ăn một bữa cơm giản dị nhưng đầy tiếng cười bên gia đình"
"Cảm ơn vì hôm nay tôi nhận được một khuyến mãi rất hấp dẫn cho món đồ tôi muốn mua!"
"Cảm ơn..cảm ơn..!", rất nhiều những lời cảm ơn và thái độ biết ơn tự dưng ở đâu xuất hiện như mưa sau những lời cảm ơn đầu tiên đó. Tự dưng tôi nhận ra không khó để tìm thấy những điểm sáng của đời sống hàng ngày, bất chấp không ít gièm pha theo kiểu: "Đời là vậy, phải cay đắng…!", hay " Tòan là người chẳng ra gì, xổng cái là bị lừa ngay, không tin ai được!"...v.v...
Từng chút một, năng lượng tích cực đến với tôi mỗi lúc một nhiều. Tôi nhận ra biết ơn và nói lời cảm ơn chân thật cải thiện các quan hệ không tốt của tôi với mọi người. Những cơ hội và may mắn bước vào cuộc sống của tôi thường xuyên hơn. Tôi thấy mình hạnh phúc và sống có ích hơn!
Theo luật nhân quả, cái bạn gieo sẽ là cái bạn phải thu hoạch, sau một quá trình. Tôi nhận thấy khi thực sự biết ơn và gieo năng lượng biết ơn, cái bạn nhận lại chính là rất nhiều may mắn, và cơ hội.
Đừng hoài nghi, hãy bắt đầu bằng việc nói cảm ơn đời sống, vì dù dịch bệnh đang vô cùng phức tạp lúc này, chúng ta vẫn còn sự sống. Chỉ điều đó thôi, cũng đã là một phước lành!
Cảm ơn mọi người, vì đã cho tôi thấy mình không đơn độc!💮💮💮

Nhận xét
Đăng nhận xét