#Jas_feelings
Đôi khi ta ngộ nhận sòng phẳng với sự vô cảm. Đôi khi ta hiểu khái niệm "love yourself first" như cách đặt mình lên trên hết, về mặt lợi ích... , mà quên rằng cuộc đời không bao giờ vận hành theo cách tôn vinh sự ích kỷ!
Cô bạn thân thẳng tay đuổi người giúp việc vì một lỗi đơn giản: chị đã cho con gái út bốn tuổi của cô ăn cháo nguội.
Mặc kệ những lời phân bua là cháo nấu khi sáng, chị múc ra chờ nguội sẽ cho bé ăn. Nhưng công việc nhà hôm đó khá nhiều, chị thu xếp xong thì đã lố giờ ăn gần bốn mươi lăm phút. Chạy vội vào phòng thì thấy bé đang ăn bánh dinh dưỡng và uống chưa xong sữa, nên vội bế bé ra cho ăn.
Bé dễ chịu, vẫn ăn ngon miệng. Hai cô cháu đang vui vẻ thì cô bạn tôi đưa tay cầm tô cháo. Thế là có chuyện!
Người giúp việc trong thời buổi dịch bệnh này kiếm vô cùng khó, nhưng bạn tôi vẫn cứng rắn buông một câu: "Lo gì! Có tiền thì mười đứa cũng kiếm được!"
Tôi nghe chuyện, thấy khó chịu. Chị giúp việc không đúng, nhưng cách đối xử của bạn tôi cũng làm suy nghĩ. Từ rất lâu rồi, quan niệm bỏ tiền ra và có quyền đòi hỏi dịch vụ hoàn hảo là một chân lý đối với nhiều người. Đúng! Nhưng không tuyệt đối.
Con người khác máy móc. Con người có cảm xúc, và lòng tự tôn.
Máy móc có lúc hỏng hóc, con người cũng có lúc không khỏe, hay không vui.
Bạn tôi không nghĩ vậy, nên không thay đổi quyết định, dù tôi khuyên nên bình tĩnh nhìn nhận lại. Chuyện cũng qua, nhưng bạn tôi phải tự nấu ăn và cho con ăn cũng một lô một lốc các việc không tên trong nhà. Anh chồng kẹt dịch ở xa nên muốn nhờ đỡ đần cũng chẳng có ai giúp. Chưa hết! Công ty bạn tôi bán thực phẩm chức năng cho người có bệnh lý tiểu đường, doanh thu rất khả quan. Vài hôm trước, có khách hàng mua đơn hàng gần chục triệu, nhưng hôm sau gọi vào hotline chăm sóc khách hàng hỏi thông tin gì đó mà máy cứ bận hoài, không gặp được nhân viên hướng dẫn. Thế là khách nổi đóa, quyết định trả hàng, bảo công ty lừa đảo, không tôn trọng khách hàng, nằng nặc đòi trả lại tiền hàng và tiền ship, nếu không sẽ làm to chuyện cho bàn dân thiên hạ cạch mặt! Mệt mỏi!
Bạn tôi than sao giờ khách hàng toàn gặp người không biết thông cảm, và thiếu kiên nhẫn??? Tôi cười nhắc lại chuyện chị giúp việc thì mặt bạn tôi cau có một lúc, nhưng chừng như biết là mình chẳng nên than!
Sự việc đó không hẳn là "quả báo" hay cái gì đại loại thế. Nó chỉ phản ánh một bài học cần được nhìn nhận nghiêm túc, rằng nếu ta không đủ cảm động với nỗi niềm của người khác, thì cũng đừng đòi hỏi lòng độ lượng đến với mình.
Nếu ta không đủ từ tâm, thì cũng đừng kêu ca ai đó nhẫn tâm.
Cho ai đó bao dung, cũng là đang bao dung chính mình. Yêu người, thật ra chính là cách yêu mình hữu hiệu nhất!
Nhận xét
Đăng nhận xét