Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

ĐỘNG VIÊN NHAU

#Jas_feelings 18h ngày 12/09/2021 Tin nhắn Zalo từ tài khoản lớp báo giáo viên dạy Hóa của con gái tôi nhiễm Covid, phải đi cách ly cả nhà. Dù vẫn biết chuyện dương tính với Covid không còn xa lạ nữa, nhưng tin nhắn vẫn gây ra một dư chấn cho học sinh và phụ huynh trong lớp.  Bệnh dịch đã luôn cho chúng ta thấy sự nguy hiểm và tốc độ lây lan khủng khiếp của nó. Giờ thì không ai có thể tự hào nói mình hay gia đình mình nằm ngoài vùng phủ sóng của Covid. Theo rất nhiều khía cạnh khác nhau, chúng ta đang bị Covid tước mất quyền cơ bản nhất, là quyền được tham gia vào các hoạt động giao tiếp và phát triển bản thân một cách tự do, đúng nhu cầu và mong muốn.  Nghĩ tới đó, thấy khá lo âu.  Có quá nhiều mất mát trong cuộc chiến giành lấy quyền được sống bình thường trở lại, và có quá nhiều nước mắt đã rơi, nhưng những con số vẫn chưa cho thấy một sự cải thiện mạnh mẽ. Chúng ta cần cho xã hội và bản thân thêm một chút kiên nhẫn nữa. Vì không thể đi nhanh khi dịch bệnh vẫn níu chân...

NỤ CƯỜI PHÍA BÌNH MINH

  #Jas_feelings Hôm nay tôi không vui.  Muốn có một ai đó ngồi xuống hỏi han. Muốn tâm tư phiền não được giải thoát trên môi. Muốn sẽ được đi ra chỗ ấm áp của lắng nghe. Tôi đi kiếm người tôi muốn gặp. Thôi thúc tự nhiên làm tôi e dè, nhưng không cưỡng lại.  Rất nhiều năm trước, tôi có một người bạn chỉ có mặt lúc tôi buồn. Người bạn có một nụ cười đẹp và bình an. Anh là một guitarist khá có tiếng. Tôi biết anh qua một buổi đi nghe nhạc phòng trà.  - Quá lâu không gặp. Anh tưởng là đã xa xôi luôn rồi.  - Em nghĩ mình làm phiền anh quá. Nên buông anh ra. Anh nhìn tôi. Bình thản, nhưng có phần ngạc nhiên. Có lẽ anh vẫn nghĩ về tôi như một phụ nữ khá vô tâm, và quá nhiều vấn đề cá nhân.  - Anh vẫn chờ em gọi. Hơn năm năm rồi. Không thấy thì an tâm là chắc em ổn , chẳng có vấn đề nào làm rối nên không thích gặp nữa. Có hơi buồn khoảng mấy tháng đầu. Anh chân thành đến mức tôi thấy xấu hổ. Cảm giác mình thật lạnh lẽo và xấu xí. ... Thật ra, đôi lúc tôi khá yếu đ...

ĐỪNG ĐỂ HẠT ẤY THÀNH CÂY

#Jas_feelings Tôi có một người thân. Cô không bao giờ nói chuyện với mẹ mình quá hai câu.  Tôi gặng hỏi thì nhận được câu trả lời : "Mình thật sự không có nhu cầu trò chuyện với mẹ. Đã không có liên kết này từ nhỏ. Giờ thì càng không muốn" Cô ấy không bất hiếu. Cô ấy làm những việc chăm sóc bình thường như mọi người khác vẫn làm cho mẹ. Nhưng cô ấy không thoái mái khi nói chuyện với mẹ mình. Tôi nghĩ về chuyện này, và bắt đầu thấm dần ý nghĩa của nhân quả. Ngày tôi bé, những câu chuyện của tuổi dậy thì cần được chia sẻ hay hướng dẫn, tôi về nói với mẹ, thì bà thường không dành thời gian cho tôi. May mà tôi viết nhật ký để giải tỏa. May mà ba tôi lắng nghe tôi. May mà các bạn của tôi là người tốt. Tôi đã không sa ngã. Đã chông chênh, nhưng được an ủi và che chở đúng khi đúng lúc! May mắn biết bao! Cách dạy con của người Việt những năm 80-90 thế kỷ trước vẫn còn cực đoan. Phụ huynh đa phần không coi trọng cá tính của con cái. Họ giống như đang trút những bất lực của chính mình,...

❤❤❤MỖI LẦN BẠN PHÁT RA NĂNG LƯỢNG BIẾT ƠN, CHƯỚNG NGẠI ĐÃ LÙI XA MỘT CHÚT!

Có rất nhiều người trong chúng ta rất nhanh quên những điều tốt đẹp người khác làm cho chính mình. Có khi chính tôi, hay chính bạn cũng quên nhanh những ơn được nhận. Thậm chí, một đôi lần, chúng ta cho phép mình xem việc tốt người khác tặng chúng ta là một lẽ đương nhiên.  Các bạn học sinh, hàng ngày xin tiền bố mẹ ăn sáng hay ăn quà vặt, thậm chí không thấy cần phải cảm ơn! Ba mẹ sinh ra ta, họ có trách nhiệm phải nuôi dưỡng ta, cho chúng ta ăn no mặc ấm, cho chúng ta phương tiện để phát triển, đó là cách nghĩ của cả xã hội này! Nhìn thấy chị lao công hay người ghi điện nước hàng ngày ta vẫn bình thản nghĩ đó là trách nhiệm của họ. Chúng ta đóng thuế, và họ nhận lương thưởng từ nguồn đó..v.v.. Tôi khẳng định với bạn một điều, không đúng đâu! Ba mẹ có thể từ chối hy sinh, không nuôi dưỡng chúng ta!  Người lao công hay nhân viên ghi điện nước có thể không cần phải làm công việc nặng nhọc với mức lương không cao.  Luôn có vô vàn lựa chọn cho mọi người. Không nhất thiết phả...

TẢN MẠN VỀ YÊU

#Jas_feelings  Như mọi phụ nữ khác, tôi cũng có một thời thanh xuân nhiều mơ mộng. Khi yêu đương, cũng bị phụ thuộc cảm xúc, đôi khi khá nghiêm trọng, và thậm chí, khi bước vào hôn nhân cũng không hạnh phúc.  Thời của tôi, khái niệm "Love yourself first" hay "Hãy tự yêu mình trước" rất xa lạ. Nếu ai manh nha ý ấy, cầm chắc sẽ bị lên ân gay gắt, sẽ bị quy kết là ích kỷ và không biết sống! Hôm nay, khi nhìn con gái bước vào tuổi dậy thì, bắt đầu trở thành thiếu nữ và quan sát cách con hành xử với các mối liên kết bạn bè cùng phái và khác phái, tôi thấy thú vị với sự thay đổi cách nhìn nhận về bản thân giữa các thế hệ khác nhau, trong những hoàn cảnh khác nhau. Ngày trước, khi có ai đó khác phái bày tỏ sự quan tâm, bọn con gái như tôi sẽ rất e thẹn, bẽn lẽn. Có đứa nhát quá, mà trốn tới trốn lui như Jerry với Tom vậy! Quan hệ bạn bè bỗng dưng trở nên gượng gạo.  Bây giờ, con gái tôi khi nhận lời bày tỏ của "người hâm mộ bí mật", thì cười mỉm, và vẫn nhắn tin ...

SAO KÊ, BỘI TÍN VÀ VÀI SUY NGHĨ NHỎ

Khi nhấn nút chuyển tiền, ngoài lòng nhân ái muốn giúp đỡ đồng loại thông qua một người bạn hâm mộ, bạn còn nhấn nút gửi đi lòng tin tưởng của mình. SAO KÊ , SỰ BỘI TÍN, VÀ VÀI SUY NGHĨ NHỎ. Không có ai vô danh tiểu tốt mà nhận được nhiều lòng tin từ bá tánh. Điều này hiển nhiên không thể bàn cãi. Khi nhấn nút chuyển tiền, ngoài lòng nhân ái muốn giúp đỡ đồng loại thông qua một người bạn hâm mộ, bạn còn nhấn nút gửi đi lòng tin tưởng của mình. Cho nên mới nói, khi bạn muốn sao kê, bạn đã hoài nghi lòng tin của chính mình.  Và người phải sao kê, đã bị nghi ngờ bội tín.  Sao kê, nên tự nguyện.  Sao kê, đừng là một áp lực và đối phó đơn thuần. Vì dù không nói, cũng vẫn thấy khó chịu.  Với tôi, muốn giúp thì tự mình giúp. Không cần cậy đến ai. Không cần đòi sao kê. Không cần tung hô và chửi bới, xúc phạm người để rồi xúc phạm luôn bản thân mình. Bạn có tiền, nếu ít, thì mua một bao gạo, vài chai dầu ăn, đến thẳng bếp ăn của cơm 2000, hay các bếp từ thiện cho bệnh viện gó...

LÝ DO KHÔNG TIÊM VACCINE CỦA BẠN TÔI.

Trong khi rất nhiều người đang mong mỏi được tiêm vaccine để có thêm một chỗ dựa về tinh thần và thể chất ngăn ngừa Covid, thì cũng có không ít người chọn nói: "Không!" Tôi được tiêm vaccine Astra Zeneca vào đầu tháng 8. Khi về đến nhà, đã gọi báo ngay cho những người thân là mình vừa xong được một việc cần phải làm, ai cũng vui vẻ chia sẻ với tôi. "Vậy là an tâm chút rồi, nhớ theo dõi phản ứng nhé!" Sáu tiếng sau, cơ thể tôi bắt đầu sốt. Nhiệt độ cao dần, đến nửa đêm thì đã gần 39 độ! Tuy vậy, tôi lỳ lợm không dùng thuốc hạ sốt, chỉ uống nước chanh đường và chườm mát bằng khăn. Tập thở và niệm danh hiệu của Phật Dược Sư. Tôi vốn không mê tín, nhưng tìm hiểu lý luận Phật Giáo khiến tôi nhận ra nhiều vẻ đẹp khác của đời sống, nên thường sẽ niệm danh hiệu Ngài Dược Sư khi có trở ngại về thân hay tâm. Vị thầy thuốc đặc biệt đó làm tôi an lòng. Sáng hôm sau, tôi hết sốt. Tay chân vẫn rất đau mỏi, nhưng ngoài chuyện đó ra, không còn gì đáng ngại. Qua tới ngày kế tiếp thì...