Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY!

 BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY! #Jas_feelings  Khi tôi nhận ra điều này, tôi đã rất xúc động.  Không dễ gì nhận ra mình đặc biệt. Hàng ngày, khi gặp chuyện không vui, hay lúc thất bại kéo tới, thậm chí tất cả những việc tồi tệ ấp xuống trong cùng một thời điểm, ta chới với tự trách bản thân, hoặc tự dày vò mình bằng rất nhiều ngôn từ khắc nghiệt. Tôi đã từng có thể bao dung với lỗi lầm không nhỏ của người khác, nhưng lại vô cùng hà khắc với bản thân vì một vết thương đã quá mười năm. Tôi đã từng hùa theo mọi người quay lại vùi dập chính mình. Mọi người phán xét tôi, nhưng tôi cũng phán xét tôi theo lời "mớm cung" của họ, đó mới là sự phản bội đáng sợ nhất dành cho con người Duy Nhất của tôi! Đó là một cú đánh trực diện độc ác nhất mà tôi giáng xuống đời mình với một sự ngu ngốc không thể bào chữa! May mắn là tôi dừng lại. Tôi thật sự đã dừng lại được! Khi bạn nhận ra mình là một thực thể đẹp đẽ và DUY NHẤT trên thế gian này, không có bản sao, thì bạn hãy nga...

CHỦ NHẬT TRƯỚC TỰU TRƯỜNG

  Bệnh dịch thật sự đã làm đứt gãy không chỉ các kênh phân phối hàng hóa, nó còn làm tổn thương đến tâm lý của trẻ em nữa. Người lớn ít tổn thương hơn, nhưng cũng không thể đứng ngoài sự đứt gãy và mất mát này. Như mọi đứa trẻ, con trai tôi, 7 tuổi, rất lười học, nhưng vô cùng háo hức đến trường để gặp lại bạn bè. "Con nhớ các bạn lắm!" Pepsi, tên ở nhà của bạn nhỏ đó, là một đứa nhóc rất hiếu động. Những ngày giãn cách, thằng bé bức bối khi không có bạn tương tác. Không giải phóng được năng lượng , nó trở nên cáu kỉnh, và tham gia vào mọi câu chuyện của tôi một cách tiêu cực. Mẹ đang nói chuyện với người khác, nó xông vào phá đám. Mẹ đang cần yên tĩnh làm việc, nó hát toáng lên. Bị la, im được đúng vài ba phút thì đâu lại vào đó... Một đứa trẻ, dù ngoan cách mấy, vẫn cần không gian rộng lớn để chơi đùa. Một đứa trẻ, dù biết nghe lời ba mẹ thế nào, cũng vẫn luôn cần đến bạn bè đồng trang lứa để cùng trải nghiệm những trò chơi, thậm chí chỉ là ngồi chơi game bênh cạnh nhau đi ...

HY VỌNG SAU NỖI ĐAU

  #Jas_feelings, #góc trái tim, #sài gòn sẽ bình an Sài Gòn những ngày này rất nhiều những nỗi niềm, và đôi khi, chỉ một cuộc gọi thôi, cũng khiến ta không còn được bình an nữa... Hôm qua, ngày Lễ Độc Lập 2/9, tôi nhận được cuộc gọi của một người em con dì, hỏi thăm tình hình gia đình tôi, và kể những câu chuyện của những người thân khác mà em ấy nắm được thông tin. Buồn vui lẫn lôn. Cảm giác mệt nhoài ngày nào cũng bám lấy tôi theo cách nào đó, dù tôi luôn mở đầu ngày mới bằng một lời tự động viên: "Hãy biết rằng không có cơn mưa nào không tạnh!". Có lẽ giãn cách quá lâu làm mòn mỏi nhiều hy vọng và nhiệt tâm của số đông. Có lẽ sự dè chừng trong giao tiếp làm cô quạnh thêm những tâm tư. Đôi khi tôi thấy mình hoang mang, và mất phương hướng. Dù năng lượng tiêu cực luôn bị đẩy lùi bởi bản tâm lạc quan bẩm sinh của tôi, nhưng tôi biết, mọi người quanh tôi cũng thế! Nghe giọng đứt quãng của cô em khi kể về việc một ông anh bà con mất đi người cha vợ và người mẹ vợ hiện còn thoi ...

TỪ TÂM

  #Jas_feelings Đôi khi ta ngộ nhận sòng phẳng với sự vô cảm. Đôi khi ta hiểu khái niệm "love yourself first" như cách đặt mình lên trên hết, về mặt lợi ích... , mà quên rằng cuộc đời không bao giờ vận hành theo cách tôn vinh sự ích kỷ! Cô bạn thân thẳng tay đuổi người giúp việc vì một lỗi đơn giản: chị đã cho con gái út bốn tuổi của cô ăn cháo nguội. Mặc kệ những lời phân bua là cháo nấu khi sáng, chị múc ra chờ nguội sẽ cho bé ăn. Nhưng công việc nhà hôm đó khá nhiều, chị thu xếp xong thì đã lố giờ ăn gần bốn mươi lăm phút. Chạy vội vào phòng thì thấy bé đang ăn bánh dinh dưỡng và uống chưa xong sữa, nên vội bế bé ra cho ăn. Bé dễ chịu, vẫn ăn ngon miệng. Hai cô cháu đang vui vẻ thì cô bạn tôi đưa tay cầm tô cháo. Thế là có chuyện! Người giúp việc trong thời buổi dịch bệnh này kiếm vô cùng khó, nhưng bạn tôi vẫn cứng rắn buông một câu: "Lo gì! Có tiền thì mười đứa cũng kiếm được!" Tôi nghe chuyện, thấy khó chịu. Chị giúp việc không đúng, nhưng cách đối xử của bạn ...

TÂM TƯ [P.2]

 TÂM TƯ ( P.2) ["Understanding is the Love's other name"_ Thích Nhất Hạnh"] Lần trở lại Vạn Hạnh thứ hai của tôi là ngày hôm sau. Khi những nỗi đau không còn gào thét hỗn loạn, mà chỉ còn những mệt nhọc và sự tự ám thị về thất bại đeo mang. Cõi lòng tôi là một vùng tối.  Tôi ngồi lại chỗ cũ, ngước nhìn tôn tượng Bồ Tát với một quán tính cần che chở. Rất lâu trong im lặng, tôi cảm thấy mình đã kiên nhẫn với mình hơn bao giờ hết. Tôi nghĩ về lý do tôi đến chùa. Tôi nghĩ về nguyên nhân của những đau xót đang tàn phá tôi. Rồi tôi bỗng thấy khi quan sát nội tâm , tôi không bị những cảm giác tiêu cực xâm chiếm. Giống hai người nhìn nhau vậy. Tôi, và cái tôi cay đắng của tôi. Cảm giác hoảng sợ khi đối diện nhau khiến tôi mơ hồ nhận ra những bí mật bị che lấp. Đột nhiên, như một cú vỗ vai đầy sức nặng của thời gian, tôi hiểu về bản chất của cái tôi và cái không phải là cái tôi. Tôi lặng người dưới phát hiện lạ thường đó của mình. Và tôi bắt đầu một khấn nguyện với Bồ Tát . -...

TÂM TƯ [P.1]

["Understanding is the Love's other name"_ Thích Nhất Hạnh] Tôi biết đến Sư Ông khi tình cờ đọc Đường Xưa Mây Trắng. Khi tôi rơi xuống vực. Hiểu biết là tên gọi khác của yêu thương. Tôi biết một câu tương tự Tagore từng viết. Nhưng thời điểm để thấm những tâm tư thì chỉ đến sau này. Không ai đau vết đau của mình mà còn có thời gian nhìn xem ai đau quanh mình nữa. Thấy mình đau thôi đã quá đủ nặng lòng rồi. Cảm nhận cuộc đời trôi rất lạnh làm biết bao ấm áp bị hủy hoại dần dần.  Tôi đã từng nức nở dưới chân tôn tượng Bồ Tát Quán Thế Âm trong một buổi chạng vạng ẩm ướt , trong thinh lặng chùa Vạn Hạnh. Nỗi cô đơn và cảm giác thua cuộc khiến tôi trống hoác như khoảnh sân hiu quạnh. Không có ai bên cạnh, ngoài một nụ cười rất dịu dàng của Bồ Tát, ngăn tôi làm hại mình thêm nữa.  - Quán Thế Âm, tại sao con phải sống tiếp những ngày mệt mỏi này? Con muốn dừng lại / và im lìm.  Bồ Tát không trả lời tôi, chỉ có một tách trà nóng thơm mùi gừng già làm tôi bình an lại.  - Cô c...

TÔI ĐI QUA CÁNH ĐỒNG XANH

Ngày hôm qua có một cuộc gọi rất lạ lùng. Mở đầu, "Chào em, nhớ anh không?" Tôi choáng váng với cái giọng nhớt nhợt suồng sã đó. "Anh là thằng quái nào?" Im lặng. Cúp máy. Buổi tối, lại số máy khi sáng. Chuẩn bị tâm thế bùng nổ, tôi lạnh ngắt khi nghe giọng quen thuộc của anh : "Sáng nay em làm anh hài lòng lắm. Rất đoan chính!" Trái tim thắt lại một nhịp. À ra là anh đóng vai phản diện. Sao hay vậy nhỉ, tôi không nhận ra , dù chỉ một chút âm sắc thân quen?! Anh là người yêu cũ. Nhưng người yêu cũ rất có tâm! Khi nào tôi chạnh lòng, như có thần giao cách cảm, anh luôn liên lạc. - Sao dạo này không thấy lên Zalo? - Bận - Em có người yêu mới thì quạu hơn lúc còn một mình! Anh thấy vậy đó. - Kệ em Quay trở lại với cậu chuyện sáng, anh bảo  thử phản ứng xem mấy người hay tỏ ra nghiêm túc có nghiêm túc thiệt không. Lầm! Cái giọng nhớt nhợt đó sao dụ được ai. Ừ ha, cũng hơi ngốc. Nhưng sau khi cúp máy, anh nhắn cho tôi một mẩu tin,& Anh biết mình đã mất nhiề...