Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

LÝ DO KHÔNG TIÊM VACCINE CỦA BẠN TÔI.

Trong khi rất nhiều người đang mong mỏi được tiêm vaccine để có thêm một chỗ dựa về tinh thần và thể chất ngăn ngừa Covid, thì cũng có không ít người chọn nói: "Không!" Tôi được tiêm vaccine Astra Zeneca vào đầu tháng 8. Khi về đến nhà, đã gọi báo ngay cho những người thân là mình vừa xong được một việc cần phải làm, ai cũng vui vẻ chia sẻ với tôi. "Vậy là an tâm chút rồi, nhớ theo dõi phản ứng nhé!" Sáu tiếng sau, cơ thể tôi bắt đầu sốt. Nhiệt độ cao dần, đến nửa đêm thì đã gần 39 độ! Tuy vậy, tôi lỳ lợm không dùng thuốc hạ sốt, chỉ uống nước chanh đường và chườm mát bằng khăn. Tập thở và niệm danh hiệu của Phật Dược Sư. Tôi vốn không mê tín, nhưng tìm hiểu lý luận Phật Giáo khiến tôi nhận ra nhiều vẻ đẹp khác của đời sống, nên thường sẽ niệm danh hiệu Ngài Dược Sư khi có trở ngại về thân hay tâm. Vị thầy thuốc đặc biệt đó làm tôi an lòng. Sáng hôm sau, tôi hết sốt. Tay chân vẫn rất đau mỏi, nhưng ngoài chuyện đó ra, không còn gì đáng ngại. Qua tới ngày kế tiếp thì...

ĐỪNG DỪNG LẠI

#Jas_feelings [Có bạn nhắn tin hỏi tôi cách sống vui hơn một chút. Bạn ấy stress với các liên kết thường nhật khi ở nhà quá lâu...] Thật lòng mà nói, các bài viết của tôi luôn ẩn chứa tinh thần lạc quan, ngậm ngùi nhưng không bi lụy. Trong giai đoạn tâm thế toàn xã hội đang căng thẳng, dễ bị tổn thương, thì những vấn đề cá nhân có vẻ đang phải chịu ẩn mình. Yêu đương sẽ khiến ta đôi khi thấy mệt nhọc. Sinh tử, cơm áo gạo tiền mới chi phối ta lúc này. Tuy vậy, nhìn vào khung cảnh chung, quan sát những người thân, bạn bè, hay các mối liên kết xã hội khác, tôi thấy vài tháng giãn cách vừa qua đã thay đổi rất nhiều các liên kết vẫn ngỡ là kiên cố. Sự thăng bằng vốn là chìa khóa duy trì ổn định và bình an cho mọi kết nối bỗng dưng bị phá vỡ. Thay vì thời gian sống được phân phối nhiều cho công việc và xã hội, thì giờ dành phần lớn cho gia đình. Đầu tiên, sẽ có kha khá những điều thú vị được nhận ra, nhưng cùng với thời gian, thú vị cũng trở nên quen thuộc. Gặp nhau mỗi ngày vừa đủ liều lượn...

YÊU AI ĐÓ, HÃY CHO HỌ THỜI GIAN CỦA BẠN !

Yêu một người, hãy cho và nhận công bằng... Tôi là một phụ nữ của những biến cố. Giông bão đã đi qua nhiều , hoặc rất hạnh phúc, hoặc rất đau, không có nhiều những ngày bình lặng. Một hôm ngồi lại, nắng ở ngoài sân làm cay mắt, chợt nghe cô gái bên cạnh hỏi rằng, " Chị ơi, sao em hết lần này đến lần khác phải chờ anh ấy? Công việc hấp dẫn hơn em sao?" Ừ, tôi cũng đã từng hỏi câu hỏi đó. Với đàn ông, công việc là thước đo giá trị. Công việc tạo ra vật chất, ra nhà , ra xe, ra túi hiệu và nhũng bữa tối vui ngất trời cho cô gái của họ cùng đám bạn ....Một ngày 24 tiếng, không có thêm phút nào để gửi vào thời khóa biểu của yêu đương, hay công việc. Tùng ấy phút giây , phải thu xếp sao cho không lỡ nhịp. Nhưng ưu tiên cái nào nhất thì cái thứ hai phải chịu ít thời gian hơn. Đó là công bằng. Nhưng không chắc là cân bằng. Muốn sống hạnh phúc, sẽ phải chọn cân bằng. Cho nên, sáng ấy tôi đã quay sang cô gái nhỏ và nói rắng," Em hãy gặp người đàn ông của em, nói với anh ấy suy ngh...

BUỔI HỌC ONLINE ĐẦU TIÊN

  Buổi học online đầu tiên của con gái tôi diễn ra suôn sẻ. Một năm học mới nhiều hy vọng đã bắt đầu, từ hôm nay. Con gái tôi dậy sớm, vệ sinh cá nhân xong thì cột tóc gọn gàng, ngồi vào bàn học. Hôm nay con bé sẽ ăn sáng trễ để tranh thủ vào zoom chào hỏi bạn mới. Bé học lớp đầu cấp nên không có nhiều bạn cũ để tương tác. Nhìn con háo hức đếm từng bạn lần lượt vào phòng học online, bình phẩm vẻ ngoài của nhau rôm rả mà tôi thấy vui lây. Sự hồn nhiên của con trẻ cho những phụ huynh bề bộn lo toan như chúng tôi một vài khoảnh khắc lắng lòng, vui một chút, hy vọng một chút, muốn vững vàng thêm. Đã quá lâu rồi trẻ con phải ở nhà, hết làm bạn cùng mây tính thì lại ôm truyện tranh, ăn rồi ngủ... Những va chạm vốn dĩ rất bình thường giờ trở thành xa xỉ. Cầm tay, khoát vai bạn bè giờ hẳn sẽ không được hoan nghênh. Hai đưa con tôi trả lời cho câu hỏi: "Bao giờ chúng ta sẽ lại như ngày xưa?" bằng những cái lắc đầu buồn bã."Mẹ ơi, chắc lâu lắm. Con nghĩ không chừng là phải mấy năm...

BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY!

 BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY! #Jas_feelings  Khi tôi nhận ra điều này, tôi đã rất xúc động.  Không dễ gì nhận ra mình đặc biệt. Hàng ngày, khi gặp chuyện không vui, hay lúc thất bại kéo tới, thậm chí tất cả những việc tồi tệ ấp xuống trong cùng một thời điểm, ta chới với tự trách bản thân, hoặc tự dày vò mình bằng rất nhiều ngôn từ khắc nghiệt. Tôi đã từng có thể bao dung với lỗi lầm không nhỏ của người khác, nhưng lại vô cùng hà khắc với bản thân vì một vết thương đã quá mười năm. Tôi đã từng hùa theo mọi người quay lại vùi dập chính mình. Mọi người phán xét tôi, nhưng tôi cũng phán xét tôi theo lời "mớm cung" của họ, đó mới là sự phản bội đáng sợ nhất dành cho con người Duy Nhất của tôi! Đó là một cú đánh trực diện độc ác nhất mà tôi giáng xuống đời mình với một sự ngu ngốc không thể bào chữa! May mắn là tôi dừng lại. Tôi thật sự đã dừng lại được! Khi bạn nhận ra mình là một thực thể đẹp đẽ và DUY NHẤT trên thế gian này, không có bản sao, thì bạn hãy nga...

CHỦ NHẬT TRƯỚC TỰU TRƯỜNG

  Bệnh dịch thật sự đã làm đứt gãy không chỉ các kênh phân phối hàng hóa, nó còn làm tổn thương đến tâm lý của trẻ em nữa. Người lớn ít tổn thương hơn, nhưng cũng không thể đứng ngoài sự đứt gãy và mất mát này. Như mọi đứa trẻ, con trai tôi, 7 tuổi, rất lười học, nhưng vô cùng háo hức đến trường để gặp lại bạn bè. "Con nhớ các bạn lắm!" Pepsi, tên ở nhà của bạn nhỏ đó, là một đứa nhóc rất hiếu động. Những ngày giãn cách, thằng bé bức bối khi không có bạn tương tác. Không giải phóng được năng lượng , nó trở nên cáu kỉnh, và tham gia vào mọi câu chuyện của tôi một cách tiêu cực. Mẹ đang nói chuyện với người khác, nó xông vào phá đám. Mẹ đang cần yên tĩnh làm việc, nó hát toáng lên. Bị la, im được đúng vài ba phút thì đâu lại vào đó... Một đứa trẻ, dù ngoan cách mấy, vẫn cần không gian rộng lớn để chơi đùa. Một đứa trẻ, dù biết nghe lời ba mẹ thế nào, cũng vẫn luôn cần đến bạn bè đồng trang lứa để cùng trải nghiệm những trò chơi, thậm chí chỉ là ngồi chơi game bênh cạnh nhau đi ...

HY VỌNG SAU NỖI ĐAU

  #Jas_feelings, #góc trái tim, #sài gòn sẽ bình an Sài Gòn những ngày này rất nhiều những nỗi niềm, và đôi khi, chỉ một cuộc gọi thôi, cũng khiến ta không còn được bình an nữa... Hôm qua, ngày Lễ Độc Lập 2/9, tôi nhận được cuộc gọi của một người em con dì, hỏi thăm tình hình gia đình tôi, và kể những câu chuyện của những người thân khác mà em ấy nắm được thông tin. Buồn vui lẫn lôn. Cảm giác mệt nhoài ngày nào cũng bám lấy tôi theo cách nào đó, dù tôi luôn mở đầu ngày mới bằng một lời tự động viên: "Hãy biết rằng không có cơn mưa nào không tạnh!". Có lẽ giãn cách quá lâu làm mòn mỏi nhiều hy vọng và nhiệt tâm của số đông. Có lẽ sự dè chừng trong giao tiếp làm cô quạnh thêm những tâm tư. Đôi khi tôi thấy mình hoang mang, và mất phương hướng. Dù năng lượng tiêu cực luôn bị đẩy lùi bởi bản tâm lạc quan bẩm sinh của tôi, nhưng tôi biết, mọi người quanh tôi cũng thế! Nghe giọng đứt quãng của cô em khi kể về việc một ông anh bà con mất đi người cha vợ và người mẹ vợ hiện còn thoi ...