Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

 MÓN NGON KÝ ỨC #Jas_yeumonViiet Quê ngoại tôi ở Hội An. Hè hay Tết nào về thăm phố cổ, tôi cũng ghé ăn mì quảng Phú Chiêm. Truyền thuyết về gánh mì thơm ngon bất hủ trên vai của các dì các mẹ dường như đang dần phai nhạt, vì hàng quán đã bắt đầu neo lại những bước chân không mỏi! Cả làng sống và nổi tiếng với nghề nấu mì. Tôi nhớ lần đầu nghe ngoại kể, đã không tin. Với tôi, mì quảng ngon chỉ có ở khu gần chợ Bà Hoa, Tân Bình. Vì tôi là đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, nên dạng suy nghĩ hạn hẹp vậy cũng không khó hiểu gì. Vài năm sau nữa, mười mấy tuổi đầu, vào trung học, tôi mới được ghé Hội An, và trên đoạn đường quốc lộ cũ với hai bên trồng thật nhiều bắp và rau, tôi được ăn một tô mì gánh Phú Chiêm thật sự!  Người đàn bà da nâu làm tô mì Phú Chiêm đầu tiên cho tôi hôm đó là một phụ nữ rất mặn mà. Đôi mắt đã có dấu chân chim nhìn tôi một cách đầy ẩn ý khi thấy tôi thì thầm: "Sao mì ít nước quá vậy dì?". Quả tình nhìn tô mì có cảm giác giống như mì trộn vậy. Nước nhân...

BÔNG HOA TRONG VƯỜN

  #Jas_feelings (Khi nhìn thấy khoảng sân nhỏ đầy hoa của nhà hàng xóm) - Sao em lại chọn đi đường đó? mệt người lắm! Câu hỏi của một người quen lâu không gặp khi nghe tôi nói về chặng đường tôi sẽ chọn trong tương lai gần. Đây là lần thứ mấy ngàn tôi nghe dạng cảm thán này từ người nghe chuyện. Cùng một câu chuyện, cùng một sắc thái phản ứng, lẽ thường sẽ thấy mệt, và chán. Nhưng tôi lại thấy vui. Vì rõ ràng nếu người nghe tôi nói thờ ơ, câu chuyện sẽ qua nhanh, không cảm thán, không cằn nhằn. Nhung ở đây, tôi đã có được một sự lắng nghe nghiêm túc, thì sao phải buồn? Thật ra nếu nhìn nhận mọi chuyện đến trong cuộc đời một cách "bình thường", tức là để cho cảm xúc dẫn dắt đầu tiên, ta sẽ phải giải quyết rất nhiều những hệ lụy từ đó. Nhưng chỉ cần thay đổi sự chú ý theo một chiều hướng sáng sủa hơn, tất cảt sẽ trở nên hấp dẫn. Con gái tôi rất yêu nấu nướng. Hôm nọ, mẻ thịt nướng không thành công trông nham nhở trên vỉ khiến mặt con bé nhăn như khỉ ăn ớt. Ngước nhìn tô...

GHEN TỊ

#Jas_feelings  Tôi là phụ nữ, và tôi biết sự ghen tị là một điểm yếu của nhiều phụ nữ.  Bạn tôi kể, cách đây vài năm, khi làm việc ở một công ty tổ chức sự kiện tầm trung, trong team của cô có một đống nghiệp rất hay ghen tị. Thấy ai mua đựoc điện thoại đắt tiền, thì mặt đã đanh lại, buông lời: "Bạn trai mua cho hả? Biết vòi đấy!", hôm nào sếp khen đồng đội trong team nồng nhiệt một chút, thì tới giờ nghỉ trưa thể nào cũng cạnh khóe một câu, giấu dưới nụ cười giả lả: "Xinh thế mà giờ sếp mới nhận ra đó!",..v.v...Chị này chưa bao giờ chân thành khen ngợi ai, lúc nào cũng cảm thấy mọi người chưa đủ tốt, chưa đủ giỏi, chưa đủ xinh đẹp để có được sự tán thưởng hay công nhận. Vài đồng nghiệp nam thấy vậy bảo: "Sao chị khó tính thế?", thì nhận được câu đáp: "Chị thấy đúng thì nói thôi!" Sự thật có phải như chị kia nói không? Xin thưa là Hoàn Toàn Không!  Vì những phản ứng tiêu cực không có gì liên quan đến sự thẳng thắn, "thấy đúng thì nói" c...

PHIÊN BẢN CŨ

#Jas_feelings "Cuộc đời là những dịch chuyển thân tâm  ngưng nghỉ, vậy neo mình lại một sân ga liệu có phải là một hành xử đúng, và cân bằng?" Cuộc điện thoại tình cờ nghe được của một người quen với bạn thân của cô ấy khiến tôi trưởng thành hơn một chút. Quả lạ thường! Người gọi đến hôm ấy nói gì không rõ mà người quen tôi đáp lại một câu: "Người chết thì sao còn nói được? Đánh giá thấp hay cao còn quan trọng quái gì? Yêu thì nói yêu. Nhớ thì nói nhớ. Nó chán thì kệ nó. Coi như hết duyên thôi!" Tôi biết đó là một phụ nữ mạnh mẽ, và tôi thật sự đã nghĩ rằng cô chưa bao giờ sống một cách lờ đờ. Lúc nào thấy cô, nghe mỗi lời cô nói tôi đều cảm nhận được  năng lượng nhiệt huyết và hân hoan. Dù hai chúng tôi không thân thiết cho lắm, nhưng thiện cảm đối với nhau hẳn có ít nhiều. Việc tình cờ gặp ở điểm tiêm chủng bị quên đi nhanh, vì độ rày tôi lu bu với cả đống rối ren về mặt cảm xúc. Những quan hệ cá nhân đang ngày càng khiến tôi mệt nhọc, đôi khi thấy mình đang gánh ...

ĐỘNG VIÊN NHAU

#Jas_feelings 18h ngày 12/09/2021 Tin nhắn Zalo từ tài khoản lớp báo giáo viên dạy Hóa của con gái tôi nhiễm Covid, phải đi cách ly cả nhà. Dù vẫn biết chuyện dương tính với Covid không còn xa lạ nữa, nhưng tin nhắn vẫn gây ra một dư chấn cho học sinh và phụ huynh trong lớp.  Bệnh dịch đã luôn cho chúng ta thấy sự nguy hiểm và tốc độ lây lan khủng khiếp của nó. Giờ thì không ai có thể tự hào nói mình hay gia đình mình nằm ngoài vùng phủ sóng của Covid. Theo rất nhiều khía cạnh khác nhau, chúng ta đang bị Covid tước mất quyền cơ bản nhất, là quyền được tham gia vào các hoạt động giao tiếp và phát triển bản thân một cách tự do, đúng nhu cầu và mong muốn.  Nghĩ tới đó, thấy khá lo âu.  Có quá nhiều mất mát trong cuộc chiến giành lấy quyền được sống bình thường trở lại, và có quá nhiều nước mắt đã rơi, nhưng những con số vẫn chưa cho thấy một sự cải thiện mạnh mẽ. Chúng ta cần cho xã hội và bản thân thêm một chút kiên nhẫn nữa. Vì không thể đi nhanh khi dịch bệnh vẫn níu chân...

NỤ CƯỜI PHÍA BÌNH MINH

  #Jas_feelings Hôm nay tôi không vui.  Muốn có một ai đó ngồi xuống hỏi han. Muốn tâm tư phiền não được giải thoát trên môi. Muốn sẽ được đi ra chỗ ấm áp của lắng nghe. Tôi đi kiếm người tôi muốn gặp. Thôi thúc tự nhiên làm tôi e dè, nhưng không cưỡng lại.  Rất nhiều năm trước, tôi có một người bạn chỉ có mặt lúc tôi buồn. Người bạn có một nụ cười đẹp và bình an. Anh là một guitarist khá có tiếng. Tôi biết anh qua một buổi đi nghe nhạc phòng trà.  - Quá lâu không gặp. Anh tưởng là đã xa xôi luôn rồi.  - Em nghĩ mình làm phiền anh quá. Nên buông anh ra. Anh nhìn tôi. Bình thản, nhưng có phần ngạc nhiên. Có lẽ anh vẫn nghĩ về tôi như một phụ nữ khá vô tâm, và quá nhiều vấn đề cá nhân.  - Anh vẫn chờ em gọi. Hơn năm năm rồi. Không thấy thì an tâm là chắc em ổn , chẳng có vấn đề nào làm rối nên không thích gặp nữa. Có hơi buồn khoảng mấy tháng đầu. Anh chân thành đến mức tôi thấy xấu hổ. Cảm giác mình thật lạnh lẽo và xấu xí. ... Thật ra, đôi lúc tôi khá yếu đ...

ĐỪNG ĐỂ HẠT ẤY THÀNH CÂY

#Jas_feelings Tôi có một người thân. Cô không bao giờ nói chuyện với mẹ mình quá hai câu.  Tôi gặng hỏi thì nhận được câu trả lời : "Mình thật sự không có nhu cầu trò chuyện với mẹ. Đã không có liên kết này từ nhỏ. Giờ thì càng không muốn" Cô ấy không bất hiếu. Cô ấy làm những việc chăm sóc bình thường như mọi người khác vẫn làm cho mẹ. Nhưng cô ấy không thoái mái khi nói chuyện với mẹ mình. Tôi nghĩ về chuyện này, và bắt đầu thấm dần ý nghĩa của nhân quả. Ngày tôi bé, những câu chuyện của tuổi dậy thì cần được chia sẻ hay hướng dẫn, tôi về nói với mẹ, thì bà thường không dành thời gian cho tôi. May mà tôi viết nhật ký để giải tỏa. May mà ba tôi lắng nghe tôi. May mà các bạn của tôi là người tốt. Tôi đã không sa ngã. Đã chông chênh, nhưng được an ủi và che chở đúng khi đúng lúc! May mắn biết bao! Cách dạy con của người Việt những năm 80-90 thế kỷ trước vẫn còn cực đoan. Phụ huynh đa phần không coi trọng cá tính của con cái. Họ giống như đang trút những bất lực của chính mình,...

❤❤❤MỖI LẦN BẠN PHÁT RA NĂNG LƯỢNG BIẾT ƠN, CHƯỚNG NGẠI ĐÃ LÙI XA MỘT CHÚT!

Có rất nhiều người trong chúng ta rất nhanh quên những điều tốt đẹp người khác làm cho chính mình. Có khi chính tôi, hay chính bạn cũng quên nhanh những ơn được nhận. Thậm chí, một đôi lần, chúng ta cho phép mình xem việc tốt người khác tặng chúng ta là một lẽ đương nhiên.  Các bạn học sinh, hàng ngày xin tiền bố mẹ ăn sáng hay ăn quà vặt, thậm chí không thấy cần phải cảm ơn! Ba mẹ sinh ra ta, họ có trách nhiệm phải nuôi dưỡng ta, cho chúng ta ăn no mặc ấm, cho chúng ta phương tiện để phát triển, đó là cách nghĩ của cả xã hội này! Nhìn thấy chị lao công hay người ghi điện nước hàng ngày ta vẫn bình thản nghĩ đó là trách nhiệm của họ. Chúng ta đóng thuế, và họ nhận lương thưởng từ nguồn đó..v.v.. Tôi khẳng định với bạn một điều, không đúng đâu! Ba mẹ có thể từ chối hy sinh, không nuôi dưỡng chúng ta!  Người lao công hay nhân viên ghi điện nước có thể không cần phải làm công việc nặng nhọc với mức lương không cao.  Luôn có vô vàn lựa chọn cho mọi người. Không nhất thiết phả...

TẢN MẠN VỀ YÊU

#Jas_feelings  Như mọi phụ nữ khác, tôi cũng có một thời thanh xuân nhiều mơ mộng. Khi yêu đương, cũng bị phụ thuộc cảm xúc, đôi khi khá nghiêm trọng, và thậm chí, khi bước vào hôn nhân cũng không hạnh phúc.  Thời của tôi, khái niệm "Love yourself first" hay "Hãy tự yêu mình trước" rất xa lạ. Nếu ai manh nha ý ấy, cầm chắc sẽ bị lên ân gay gắt, sẽ bị quy kết là ích kỷ và không biết sống! Hôm nay, khi nhìn con gái bước vào tuổi dậy thì, bắt đầu trở thành thiếu nữ và quan sát cách con hành xử với các mối liên kết bạn bè cùng phái và khác phái, tôi thấy thú vị với sự thay đổi cách nhìn nhận về bản thân giữa các thế hệ khác nhau, trong những hoàn cảnh khác nhau. Ngày trước, khi có ai đó khác phái bày tỏ sự quan tâm, bọn con gái như tôi sẽ rất e thẹn, bẽn lẽn. Có đứa nhát quá, mà trốn tới trốn lui như Jerry với Tom vậy! Quan hệ bạn bè bỗng dưng trở nên gượng gạo.  Bây giờ, con gái tôi khi nhận lời bày tỏ của "người hâm mộ bí mật", thì cười mỉm, và vẫn nhắn tin ...

SAO KÊ, BỘI TÍN VÀ VÀI SUY NGHĨ NHỎ

Khi nhấn nút chuyển tiền, ngoài lòng nhân ái muốn giúp đỡ đồng loại thông qua một người bạn hâm mộ, bạn còn nhấn nút gửi đi lòng tin tưởng của mình. SAO KÊ , SỰ BỘI TÍN, VÀ VÀI SUY NGHĨ NHỎ. Không có ai vô danh tiểu tốt mà nhận được nhiều lòng tin từ bá tánh. Điều này hiển nhiên không thể bàn cãi. Khi nhấn nút chuyển tiền, ngoài lòng nhân ái muốn giúp đỡ đồng loại thông qua một người bạn hâm mộ, bạn còn nhấn nút gửi đi lòng tin tưởng của mình. Cho nên mới nói, khi bạn muốn sao kê, bạn đã hoài nghi lòng tin của chính mình.  Và người phải sao kê, đã bị nghi ngờ bội tín.  Sao kê, nên tự nguyện.  Sao kê, đừng là một áp lực và đối phó đơn thuần. Vì dù không nói, cũng vẫn thấy khó chịu.  Với tôi, muốn giúp thì tự mình giúp. Không cần cậy đến ai. Không cần đòi sao kê. Không cần tung hô và chửi bới, xúc phạm người để rồi xúc phạm luôn bản thân mình. Bạn có tiền, nếu ít, thì mua một bao gạo, vài chai dầu ăn, đến thẳng bếp ăn của cơm 2000, hay các bếp từ thiện cho bệnh viện gó...

LÝ DO KHÔNG TIÊM VACCINE CỦA BẠN TÔI.

Trong khi rất nhiều người đang mong mỏi được tiêm vaccine để có thêm một chỗ dựa về tinh thần và thể chất ngăn ngừa Covid, thì cũng có không ít người chọn nói: "Không!" Tôi được tiêm vaccine Astra Zeneca vào đầu tháng 8. Khi về đến nhà, đã gọi báo ngay cho những người thân là mình vừa xong được một việc cần phải làm, ai cũng vui vẻ chia sẻ với tôi. "Vậy là an tâm chút rồi, nhớ theo dõi phản ứng nhé!" Sáu tiếng sau, cơ thể tôi bắt đầu sốt. Nhiệt độ cao dần, đến nửa đêm thì đã gần 39 độ! Tuy vậy, tôi lỳ lợm không dùng thuốc hạ sốt, chỉ uống nước chanh đường và chườm mát bằng khăn. Tập thở và niệm danh hiệu của Phật Dược Sư. Tôi vốn không mê tín, nhưng tìm hiểu lý luận Phật Giáo khiến tôi nhận ra nhiều vẻ đẹp khác của đời sống, nên thường sẽ niệm danh hiệu Ngài Dược Sư khi có trở ngại về thân hay tâm. Vị thầy thuốc đặc biệt đó làm tôi an lòng. Sáng hôm sau, tôi hết sốt. Tay chân vẫn rất đau mỏi, nhưng ngoài chuyện đó ra, không còn gì đáng ngại. Qua tới ngày kế tiếp thì...

ĐỪNG DỪNG LẠI

#Jas_feelings [Có bạn nhắn tin hỏi tôi cách sống vui hơn một chút. Bạn ấy stress với các liên kết thường nhật khi ở nhà quá lâu...] Thật lòng mà nói, các bài viết của tôi luôn ẩn chứa tinh thần lạc quan, ngậm ngùi nhưng không bi lụy. Trong giai đoạn tâm thế toàn xã hội đang căng thẳng, dễ bị tổn thương, thì những vấn đề cá nhân có vẻ đang phải chịu ẩn mình. Yêu đương sẽ khiến ta đôi khi thấy mệt nhọc. Sinh tử, cơm áo gạo tiền mới chi phối ta lúc này. Tuy vậy, nhìn vào khung cảnh chung, quan sát những người thân, bạn bè, hay các mối liên kết xã hội khác, tôi thấy vài tháng giãn cách vừa qua đã thay đổi rất nhiều các liên kết vẫn ngỡ là kiên cố. Sự thăng bằng vốn là chìa khóa duy trì ổn định và bình an cho mọi kết nối bỗng dưng bị phá vỡ. Thay vì thời gian sống được phân phối nhiều cho công việc và xã hội, thì giờ dành phần lớn cho gia đình. Đầu tiên, sẽ có kha khá những điều thú vị được nhận ra, nhưng cùng với thời gian, thú vị cũng trở nên quen thuộc. Gặp nhau mỗi ngày vừa đủ liều lượn...

YÊU AI ĐÓ, HÃY CHO HỌ THỜI GIAN CỦA BẠN !

Yêu một người, hãy cho và nhận công bằng... Tôi là một phụ nữ của những biến cố. Giông bão đã đi qua nhiều , hoặc rất hạnh phúc, hoặc rất đau, không có nhiều những ngày bình lặng. Một hôm ngồi lại, nắng ở ngoài sân làm cay mắt, chợt nghe cô gái bên cạnh hỏi rằng, " Chị ơi, sao em hết lần này đến lần khác phải chờ anh ấy? Công việc hấp dẫn hơn em sao?" Ừ, tôi cũng đã từng hỏi câu hỏi đó. Với đàn ông, công việc là thước đo giá trị. Công việc tạo ra vật chất, ra nhà , ra xe, ra túi hiệu và nhũng bữa tối vui ngất trời cho cô gái của họ cùng đám bạn ....Một ngày 24 tiếng, không có thêm phút nào để gửi vào thời khóa biểu của yêu đương, hay công việc. Tùng ấy phút giây , phải thu xếp sao cho không lỡ nhịp. Nhưng ưu tiên cái nào nhất thì cái thứ hai phải chịu ít thời gian hơn. Đó là công bằng. Nhưng không chắc là cân bằng. Muốn sống hạnh phúc, sẽ phải chọn cân bằng. Cho nên, sáng ấy tôi đã quay sang cô gái nhỏ và nói rắng," Em hãy gặp người đàn ông của em, nói với anh ấy suy ngh...

BUỔI HỌC ONLINE ĐẦU TIÊN

  Buổi học online đầu tiên của con gái tôi diễn ra suôn sẻ. Một năm học mới nhiều hy vọng đã bắt đầu, từ hôm nay. Con gái tôi dậy sớm, vệ sinh cá nhân xong thì cột tóc gọn gàng, ngồi vào bàn học. Hôm nay con bé sẽ ăn sáng trễ để tranh thủ vào zoom chào hỏi bạn mới. Bé học lớp đầu cấp nên không có nhiều bạn cũ để tương tác. Nhìn con háo hức đếm từng bạn lần lượt vào phòng học online, bình phẩm vẻ ngoài của nhau rôm rả mà tôi thấy vui lây. Sự hồn nhiên của con trẻ cho những phụ huynh bề bộn lo toan như chúng tôi một vài khoảnh khắc lắng lòng, vui một chút, hy vọng một chút, muốn vững vàng thêm. Đã quá lâu rồi trẻ con phải ở nhà, hết làm bạn cùng mây tính thì lại ôm truyện tranh, ăn rồi ngủ... Những va chạm vốn dĩ rất bình thường giờ trở thành xa xỉ. Cầm tay, khoát vai bạn bè giờ hẳn sẽ không được hoan nghênh. Hai đưa con tôi trả lời cho câu hỏi: "Bao giờ chúng ta sẽ lại như ngày xưa?" bằng những cái lắc đầu buồn bã."Mẹ ơi, chắc lâu lắm. Con nghĩ không chừng là phải mấy năm...

BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY!

 BẠN LÀ PHIÊN BẢN ĐỘC NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY! #Jas_feelings  Khi tôi nhận ra điều này, tôi đã rất xúc động.  Không dễ gì nhận ra mình đặc biệt. Hàng ngày, khi gặp chuyện không vui, hay lúc thất bại kéo tới, thậm chí tất cả những việc tồi tệ ấp xuống trong cùng một thời điểm, ta chới với tự trách bản thân, hoặc tự dày vò mình bằng rất nhiều ngôn từ khắc nghiệt. Tôi đã từng có thể bao dung với lỗi lầm không nhỏ của người khác, nhưng lại vô cùng hà khắc với bản thân vì một vết thương đã quá mười năm. Tôi đã từng hùa theo mọi người quay lại vùi dập chính mình. Mọi người phán xét tôi, nhưng tôi cũng phán xét tôi theo lời "mớm cung" của họ, đó mới là sự phản bội đáng sợ nhất dành cho con người Duy Nhất của tôi! Đó là một cú đánh trực diện độc ác nhất mà tôi giáng xuống đời mình với một sự ngu ngốc không thể bào chữa! May mắn là tôi dừng lại. Tôi thật sự đã dừng lại được! Khi bạn nhận ra mình là một thực thể đẹp đẽ và DUY NHẤT trên thế gian này, không có bản sao, thì bạn hãy nga...

CHỦ NHẬT TRƯỚC TỰU TRƯỜNG

  Bệnh dịch thật sự đã làm đứt gãy không chỉ các kênh phân phối hàng hóa, nó còn làm tổn thương đến tâm lý của trẻ em nữa. Người lớn ít tổn thương hơn, nhưng cũng không thể đứng ngoài sự đứt gãy và mất mát này. Như mọi đứa trẻ, con trai tôi, 7 tuổi, rất lười học, nhưng vô cùng háo hức đến trường để gặp lại bạn bè. "Con nhớ các bạn lắm!" Pepsi, tên ở nhà của bạn nhỏ đó, là một đứa nhóc rất hiếu động. Những ngày giãn cách, thằng bé bức bối khi không có bạn tương tác. Không giải phóng được năng lượng , nó trở nên cáu kỉnh, và tham gia vào mọi câu chuyện của tôi một cách tiêu cực. Mẹ đang nói chuyện với người khác, nó xông vào phá đám. Mẹ đang cần yên tĩnh làm việc, nó hát toáng lên. Bị la, im được đúng vài ba phút thì đâu lại vào đó... Một đứa trẻ, dù ngoan cách mấy, vẫn cần không gian rộng lớn để chơi đùa. Một đứa trẻ, dù biết nghe lời ba mẹ thế nào, cũng vẫn luôn cần đến bạn bè đồng trang lứa để cùng trải nghiệm những trò chơi, thậm chí chỉ là ngồi chơi game bênh cạnh nhau đi ...

HY VỌNG SAU NỖI ĐAU

  #Jas_feelings, #góc trái tim, #sài gòn sẽ bình an Sài Gòn những ngày này rất nhiều những nỗi niềm, và đôi khi, chỉ một cuộc gọi thôi, cũng khiến ta không còn được bình an nữa... Hôm qua, ngày Lễ Độc Lập 2/9, tôi nhận được cuộc gọi của một người em con dì, hỏi thăm tình hình gia đình tôi, và kể những câu chuyện của những người thân khác mà em ấy nắm được thông tin. Buồn vui lẫn lôn. Cảm giác mệt nhoài ngày nào cũng bám lấy tôi theo cách nào đó, dù tôi luôn mở đầu ngày mới bằng một lời tự động viên: "Hãy biết rằng không có cơn mưa nào không tạnh!". Có lẽ giãn cách quá lâu làm mòn mỏi nhiều hy vọng và nhiệt tâm của số đông. Có lẽ sự dè chừng trong giao tiếp làm cô quạnh thêm những tâm tư. Đôi khi tôi thấy mình hoang mang, và mất phương hướng. Dù năng lượng tiêu cực luôn bị đẩy lùi bởi bản tâm lạc quan bẩm sinh của tôi, nhưng tôi biết, mọi người quanh tôi cũng thế! Nghe giọng đứt quãng của cô em khi kể về việc một ông anh bà con mất đi người cha vợ và người mẹ vợ hiện còn thoi ...

TỪ TÂM

  #Jas_feelings Đôi khi ta ngộ nhận sòng phẳng với sự vô cảm. Đôi khi ta hiểu khái niệm "love yourself first" như cách đặt mình lên trên hết, về mặt lợi ích... , mà quên rằng cuộc đời không bao giờ vận hành theo cách tôn vinh sự ích kỷ! Cô bạn thân thẳng tay đuổi người giúp việc vì một lỗi đơn giản: chị đã cho con gái út bốn tuổi của cô ăn cháo nguội. Mặc kệ những lời phân bua là cháo nấu khi sáng, chị múc ra chờ nguội sẽ cho bé ăn. Nhưng công việc nhà hôm đó khá nhiều, chị thu xếp xong thì đã lố giờ ăn gần bốn mươi lăm phút. Chạy vội vào phòng thì thấy bé đang ăn bánh dinh dưỡng và uống chưa xong sữa, nên vội bế bé ra cho ăn. Bé dễ chịu, vẫn ăn ngon miệng. Hai cô cháu đang vui vẻ thì cô bạn tôi đưa tay cầm tô cháo. Thế là có chuyện! Người giúp việc trong thời buổi dịch bệnh này kiếm vô cùng khó, nhưng bạn tôi vẫn cứng rắn buông một câu: "Lo gì! Có tiền thì mười đứa cũng kiếm được!" Tôi nghe chuyện, thấy khó chịu. Chị giúp việc không đúng, nhưng cách đối xử của bạn ...

TÂM TƯ [P.2]

 TÂM TƯ ( P.2) ["Understanding is the Love's other name"_ Thích Nhất Hạnh"] Lần trở lại Vạn Hạnh thứ hai của tôi là ngày hôm sau. Khi những nỗi đau không còn gào thét hỗn loạn, mà chỉ còn những mệt nhọc và sự tự ám thị về thất bại đeo mang. Cõi lòng tôi là một vùng tối.  Tôi ngồi lại chỗ cũ, ngước nhìn tôn tượng Bồ Tát với một quán tính cần che chở. Rất lâu trong im lặng, tôi cảm thấy mình đã kiên nhẫn với mình hơn bao giờ hết. Tôi nghĩ về lý do tôi đến chùa. Tôi nghĩ về nguyên nhân của những đau xót đang tàn phá tôi. Rồi tôi bỗng thấy khi quan sát nội tâm , tôi không bị những cảm giác tiêu cực xâm chiếm. Giống hai người nhìn nhau vậy. Tôi, và cái tôi cay đắng của tôi. Cảm giác hoảng sợ khi đối diện nhau khiến tôi mơ hồ nhận ra những bí mật bị che lấp. Đột nhiên, như một cú vỗ vai đầy sức nặng của thời gian, tôi hiểu về bản chất của cái tôi và cái không phải là cái tôi. Tôi lặng người dưới phát hiện lạ thường đó của mình. Và tôi bắt đầu một khấn nguyện với Bồ Tát . -...

TÂM TƯ [P.1]

["Understanding is the Love's other name"_ Thích Nhất Hạnh] Tôi biết đến Sư Ông khi tình cờ đọc Đường Xưa Mây Trắng. Khi tôi rơi xuống vực. Hiểu biết là tên gọi khác của yêu thương. Tôi biết một câu tương tự Tagore từng viết. Nhưng thời điểm để thấm những tâm tư thì chỉ đến sau này. Không ai đau vết đau của mình mà còn có thời gian nhìn xem ai đau quanh mình nữa. Thấy mình đau thôi đã quá đủ nặng lòng rồi. Cảm nhận cuộc đời trôi rất lạnh làm biết bao ấm áp bị hủy hoại dần dần.  Tôi đã từng nức nở dưới chân tôn tượng Bồ Tát Quán Thế Âm trong một buổi chạng vạng ẩm ướt , trong thinh lặng chùa Vạn Hạnh. Nỗi cô đơn và cảm giác thua cuộc khiến tôi trống hoác như khoảnh sân hiu quạnh. Không có ai bên cạnh, ngoài một nụ cười rất dịu dàng của Bồ Tát, ngăn tôi làm hại mình thêm nữa.  - Quán Thế Âm, tại sao con phải sống tiếp những ngày mệt mỏi này? Con muốn dừng lại / và im lìm.  Bồ Tát không trả lời tôi, chỉ có một tách trà nóng thơm mùi gừng già làm tôi bình an lại.  - Cô c...